MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Ngọt NgàoChương 1: Buổi sáng đầu tiên

Mùa Đông Ngọt Ngào

Chương 1: Buổi sáng đầu tiên

591 từ · ~3 phút đọc

Sáng sớm, thành phố vẫn còn ngái ngủ. Những cơn gió lạnh đầu đông len lỏi qua các con phố, mang theo hương thơm ẩm ướt của đất và lá rơi. Linh kéo nhẹ chiếc áo khoác mỏng, bước chậm rãi trên vỉa hè phủ sương, từng hơi thở tạo thành những làn khói trắng trước mặt. Cô đến quán cà phê nhỏ quen thuộc, nơi có những chiếc bàn gỗ cũ và ánh đèn vàng ấm áp, như thể tách biệt hẳn với nhịp sống hối hả ngoài kia.

Cửa quán mở ra, một làn hơi ấm lập tức ôm trọn cô. Mùi cà phê rang thơm nồng, pha lẫn với chút hương bánh ngọt còn ấm, khiến Linh cảm thấy lòng dịu lại. Cô chọn một chỗ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố phủ sương mai. Tay cô run run đặt cốc cacao nóng lên bàn, hương cacao lan tỏa, khiến cô mỉm cười nhẹ.

Chẳng bao lâu, một tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu có khách mới. Minh bước vào, áo khoác dày, khăn quàng màu xám quấn quanh cổ. Ánh mắt anh nhanh chóng quét qua quán, rồi dừng lại ở Linh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, khiến không gian xung quanh như bừng sáng một chút. Linh hơi lúng túng, cố tránh ánh nhìn đó, nhưng chẳng thể rời mắt khỏi anh.

Minh tiến lại quầy gọi một cốc cappuccino, rồi khi nhận được, anh quay sang tìm bàn trống. Nhận thấy bàn cạnh Linh còn trống, anh lịch sự gật đầu chào và bước đến. “Mình có thể ngồi cùng không?” giọng anh ấm áp, nhẹ nhàng. Linh ngập ngừng một giây, rồi gật đầu. “Ừ, không sao.”

Khoảng không gian giữa họ ban đầu chỉ là những khoảng lặng, nhưng không hề gượng gạo. Minh đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt anh lấp lánh một niềm quan tâm dịu dàng. “Hôm nay trời lạnh nhỉ,” anh nói, và Linh đáp lại bằng một nụ cười nhỏ. Câu chuyện bắt đầu chậm rãi, từ những điều giản dị: thời tiết, quán cà phê, đến những cuốn sách yêu thích.

Linh nhận ra rằng giọng nói Minh có sức hút kỳ lạ, nhẹ nhàng mà chân thành, khiến cô cảm thấy muốn mở lòng hơn. Cô kể về việc mình vừa chuyển đến thành phố, về những ngày đông đầu tiên khiến cô bỡ ngỡ. Minh lắng nghe, thi thoảng gật gù, thi thoảng xen một vài câu hỏi khéo léo, khiến Linh cảm thấy mình thực sự được quan tâm.

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ, chiếu lên mặt bàn, Linh bỗng nhận ra rằng cô đã cười nhiều hơn trong buổi sáng này so với cả tuần qua. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô, như thể cái lạnh ngoài kia chưa bao giờ tồn tại. Minh nhìn cô, nụ cười vẫn không thay đổi, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng mà Linh chưa từng gặp ở ai khác.

Buổi sáng ấy trôi qua trong tiếng cười nhẹ nhàng, những câu chuyện đơn giản nhưng chân thành. Linh rời quán cà phê với trái tim bâng khuâng, tự nhủ rằng đây có thể là một khởi đầu mới, một điều gì đó rất đặc biệt đang chờ cô phía trước.

Và Minh, bước ra khỏi quán, cũng mang theo một cảm giác khó gọi tên – vừa lạ vừa quen, như thể mùa đông năm nay sẽ khác hơn mọi năm.