MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Ngọt NgàoChương 2: Câu chuyện bên tách cacao

Mùa Đông Ngọt Ngào

Chương 2: Câu chuyện bên tách cacao

670 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi sáng hôm đó, Linh không khỏi bâng khuâng khi nhớ lại nụ cười của Minh. Cô tự hỏi liệu có nên đến quán cà phê vào buổi chiều để gặp lại anh, hay chỉ nên để những kỷ niệm hôm nay trôi qua như làn sương mỏng trên phố. Nhưng khi chiều xuống, cô lại thấy bàn tay run run muốn nhấc cốc cacao lên, tự nhủ: “Có lẽ mình nên thử.”

Quán cà phê chiều đông có vẻ yên tĩnh hơn buổi sáng, chỉ còn vài khách lẻ, tiếng nhạc du dương hòa cùng mùi cà phê và bánh mới nướng. Linh chọn một bàn gần cửa sổ, ánh đèn vàng phản chiếu lên mặt bàn gỗ, tạo cảm giác ấm áp đến lạ thường. Cô đặt cốc cacao nóng lên bàn, hít một hơi thật sâu, rồi nhìn ra ngoài đường, nơi những chiếc lá vàng vẫn rơi chậm rãi theo cơn gió.

Chẳng mấy chốc, Minh bước vào. Anh nhận ra Linh ngay, nụ cười vẫn nhẹ nhàng, đôi mắt ánh lên niềm vui khi thấy cô. “Chào buổi chiều,” anh nói, giọng vẫn ấm áp như buổi sáng. Linh mỉm cười đáp lại, cảm giác bối rối nhưng vui vẻ len lỏi trong lòng.

Họ bắt đầu trò chuyện, lần này không còn là những câu chuyện xã giao đơn giản mà đi sâu hơn một chút. Minh hỏi về sở thích của Linh, về những ngày cô ở thành phố mới, về những cuốn sách cô yêu thích. Linh kể về niềm thích thú khi tìm thấy một quán cà phê yên tĩnh giữa lòng thành phố náo nhiệt, về những con phố rợp lá vàng mà cô vừa khám phá. Minh lắng nghe, đôi khi xen vào vài câu chuyện hài hước khiến Linh cười khúc khích.

Cốc cacao nóng lan tỏa hương thơm ngọt ngào, tạo ra một không gian vừa ấm áp vừa thân mật. Minh kể về sở thích riêng của anh, về những buổi chiều mùa đông thường đi lang thang quanh các con phố, ngắm nhìn những ánh đèn vàng ấm áp từ các cửa hàng nhỏ. Linh cảm thấy tim mình lặng đi một nhịp, bởi cách Minh nói chuyện khiến cô có cảm giác như họ đã quen nhau từ lâu.

Một khoảng lặng nhẹ trôi qua. Linh nhìn Minh, thấy ánh mắt anh vẫn dõi theo mình, không hề phai đi sự quan tâm. Cô chợt nhận ra rằng trái tim mình bắt đầu rung động theo cách mà cô chưa từng nghĩ đến. Minh cũng cảm nhận được điều đó, nụ cười anh thêm phần dịu dàng, nhưng không vội vàng, chỉ là sự chờ đợi và nhẫn nại.

Thời gian trôi nhanh đến mức cả hai đều ngạc nhiên. Cốc cacao cuối cùng cũng cạn dần, nhưng không ai muốn kết thúc buổi trò chuyện. Linh bỗng dưng thấy một sự an yên lạ thường, như thể có ai đó đã thắp lên một ngọn lửa ấm trong mùa đông lạnh giá này. Minh đứng dậy, nhặt khăn quàng trên ghế, mỉm cười: “Mình có thể cùng bạn đi dạo một chút không? Ngoài kia trời vẫn còn lạnh, nhưng nhìn lá rơi… có lẽ sẽ đẹp hơn khi có bạn đi cùng.”

Linh hơi do dự, nhưng nụ cười trên môi cô tự động xuất hiện. “Ừ, mình đi nhé.”

Và họ bước ra ngoài, giữa thành phố mùa đông đang dần lên đèn, những chiếc lá vàng rơi lác đác, ánh sáng từ các cửa sổ chiếu xuống mặt đường ẩm ướt. Từng bước chân họ chạm vào nhau một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, không lời nào cần nói nhưng cả hai đều cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ.

Buổi chiều hôm đó, Linh nhận ra rằng có những người xuất hiện trong đời không chỉ để nói chuyện, mà còn để khiến trái tim bạn khẽ rung động, như cốc cacao ấm lan tỏa hương vị ngọt ngào trong những ngày đông giá lạnh.