MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Ngọt NgàoChương 3: Nụ cười ấm áp

Mùa Đông Ngọt Ngào

Chương 3: Nụ cười ấm áp

601 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, thành phố vẫn còn đắm mình trong màn sương mỏng. Linh bước ra khỏi căn hộ, áo khoác dày khoác lên vai, tay cầm cốc cacao nóng. Trời lạnh, nhưng cô cảm thấy trong lòng một chút háo hức kỳ lạ – hôm nay cô sẽ gặp lại Minh.

Khi Linh đang bước nhanh trên vỉa hè, một chiếc xe đạp bất ngờ trượt bánh trên vỉa hè ướt, lao thẳng về phía cô. Trong tích tắc, Linh giật mình, chưa kịp né, cánh tay vội giơ lên che mặt. Cú va chạm không lớn nhưng đủ khiến cô ngã xuống, chiếc cốc cacao rơi vỡ, tỏa hương ngọt ngào nhưng cũng làm cô giật mình.

“Ê, cậu ổn không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Linh ngẩng đầu, thấy Minh chạy tới, mắt anh hiện rõ lo lắng. Anh quỳ xuống cạnh cô, đặt tay lên vai cô một cách nhẹ nhàng, không hề làm cô cảm thấy sợ hãi mà ngược lại, có chút an tâm.

“Uh… ừ… mình không sao,” Linh nói, giọng còn run run, cố đứng dậy. Minh nhanh chóng dang tay hỗ trợ, giúp cô vững chân. “Cẩn thận chút, trời ướt trơn lắm,” anh nhắc nhở, giọng đầy quan tâm.

Minh dẫn Linh vào một quán cà phê gần đó, nơi có thể sưởi ấm và nghỉ ngơi. Linh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khi ngồi đối diện anh. Minh cười nhẹ, đôi mắt long lanh nhìn cô: “Xem ra hôm nay là ngày vận xui của cậu rồi. Nhưng may mà gặp mình kịp.”

Linh cười ngượng, tay vẫn vuốt vết bầm nhẹ ở tay. “Cảm ơn… nếu không có cậu, chắc mình sẽ…” Cô không dám nói tiếp, chỉ lắc đầu. Minh hiểu ý, nở nụ cười dịu dàng, khiến Linh cảm giác mọi căng thẳng tan biến.

Anh gọi một tách cacao nóng, đặt trước mặt Linh, rồi ngồi xuống, ánh mắt vẫn dõi theo cô. “Cậu uống đi, đừng lo lắng quá. Một chút ấm áp sẽ giúp hồi phục nhanh hơn.” Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt ngào lan tỏa từ cốc cacao, đồng thời cảm nhận sự ấm áp từ tình cảm mà Minh dành cho cô.

Khoảng thời gian tiếp theo trôi qua nhẹ nhàng, họ trò chuyện về những ngày đông, về những tai nạn hài hước từng gặp, về những điều nhỏ nhặt nhưng khiến cuộc sống thêm thú vị. Linh cảm thấy trái tim mình lặng lại, không còn lo sợ hay bối rối, chỉ còn sự tin tưởng và thoải mái khi ở bên Minh.

Trước khi rời quán, Minh đưa Linh đến cửa, ánh nắng buổi sáng chiếu lên mặt anh, làm nổi bật nụ cười ấm áp. “Hãy cẩn thận hơn nhé,” anh nhắc, giọng vừa trêu vừa quan tâm. Linh mỉm cười, lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Điều đặc biệt là sau tai nạn nhỏ ấy, Linh nhận ra rằng nụ cười và sự quan tâm của Minh không chỉ xua đi những lo lắng trong cô, mà còn khiến cô bắt đầu trông chờ những khoảnh khắc bên anh. Một nụ cười có thể làm tan đi cái lạnh mùa đông, một ánh mắt có thể xoa dịu những bất an.

Buổi sáng hôm ấy kết thúc, nhưng trong lòng Linh, hình ảnh Minh – với nụ cười ấm áp, đôi mắt dịu dàng và sự quan tâm chân thành – vẫn in sâu, khiến cô tự nhủ: “Có lẽ mùa đông này sẽ không còn quá lạnh lẽo nữa.”