MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Ngọt NgàoChương 4: Học cùng nhau

Mùa Đông Ngọt Ngào

Chương 4: Học cùng nhau

618 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi sáng gặp gỡ đầy ấm áp, Linh và Minh dần trở nên quen thuộc với nhau hơn. Những ngày đông chớm lạnh, thay vì cảm giác cô đơn như trước, Linh bắt đầu háo hức mỗi khi nghĩ tới việc gặp Minh.

Một buổi chiều, khi lớp học kết thúc, Minh tiến tới bàn Linh, nở nụ cười thân thiện. “Cậu có muốn học nhóm hôm nay không? Mình thấy vài bài tập khó quá, có lẽ học cùng nhau sẽ dễ hơn.” Linh hơi ngạc nhiên, nhưng ánh mắt anh khiến cô không nỡ từ chối. “Ừ, mình đi thôi.”

Họ chọn một quán cà phê yên tĩnh, không quá đông, với những chiếc bàn gỗ và ánh đèn vàng ấm áp. Cốc cacao và cà phê nóng đặt trước mặt, như thể tạo ra một khoảng không gian riêng biệt, nơi chỉ có hai người. Minh mở sách, chỉ ra những bài toán, những đoạn văn khó hiểu, và cùng Linh giải từng bước. Cô ngạc nhiên vì Minh giải thích rất kiên nhẫn, cách anh đưa ra ví dụ sinh động khiến những kiến thức khô khan trở nên dễ hiểu hơn.

Linh nhận ra rằng việc học cùng Minh không chỉ hiệu quả mà còn vui vẻ. Những câu chuyện nhỏ xen kẽ giữa các bài tập khiến không khí trở nên thoải mái. Họ cười, trao đổi ý kiến, đôi khi tranh luận một chút nhưng luôn giữ sự tôn trọng và tinh thần đồng đội. Linh cảm thấy sự gần gũi này thật đặc biệt – không chỉ là bạn học, mà còn là người khiến cô cảm thấy dễ chịu mỗi khi bên cạnh.

Một lần, khi Linh gặp một đoạn văn khó phân tích, cô nhíu mày, trông khá bối rối. Minh đặt tay lên tay cô một cách nhẹ nhàng, chỉ ra hướng giải thích: “Cậu thử đọc theo cách này xem, sẽ dễ hiểu hơn đấy.” Linh lặng người một chút trước sự quan tâm dịu dàng của anh, rồi cười nhỏ: “Cảm ơn Minh… Mình sẽ thử.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, những buổi học nhóm trở thành thói quen. Mỗi lần họ gặp nhau, Linh lại cảm thấy tim mình rung động nhẹ nhàng, không vội vàng nhưng đủ để cô nhận ra tình cảm đang nảy nở. Minh cũng dần trở thành người bạn không thể thiếu trong những ngày đông lạnh lẽo, ánh mắt và nụ cười anh như những tia ấm áp xua tan cái lạnh bên ngoài.

Một buổi chiều khác, khi trời bắt đầu tối, hai người bước ra khỏi quán cà phê, tay xách sách và cốc nước còn ấm. Cơn gió lạnh thổi qua, nhưng họ không cảm thấy lạnh nữa, bởi sự gần gũi và tiếng cười nhỏ bên nhau đã làm ấm lòng họ. Minh nở nụ cười nhìn Linh: “Cậu thấy hôm nay học thế nào?” Linh mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: “Rất ổn… và vui nữa.”

Trên con phố mùa đông, ánh đèn vàng chiếu lên mặt đường ẩm ướt, những chiếc lá khô bay lác đác theo gió. Linh nhận ra rằng, bên cạnh Minh, cô không còn cảm giác cô đơn hay bỡ ngỡ nữa. Mỗi buổi học, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười đều tạo nên một sợi dây vô hình kết nối hai con người, làm mùa đông bớt lạnh, và trái tim cô ấm dần lên theo từng ngày.

Buổi học hôm ấy kết thúc, nhưng Linh biết một điều chắc chắn: cô đang bắt đầu trân trọng từng khoảnh khắc bên Minh, và những ngày đông sắp tới hứa hẹn sẽ còn nhiều điều bất ngờ, dịu dàng và ấm áp hơn nữa.