MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa hạ cuối cùng tại sảnh đườngChương 1: TIẾNG DƯƠNG CẦM DƯỚI MÁI VÒM GOTHIC

Mùa hạ cuối cùng tại sảnh đường

Chương 1: TIẾNG DƯƠNG CẦM DƯỚI MÁI VÒM GOTHIC

1,134 từ · ~6 phút đọc

Sảnh đường của Học viện Liên cấp Saint-Mary vào những buổi chiều muộn luôn mang một vẻ u linh và lộng lẫy như một thánh đường cổ châu Âu. Những ô cửa kính màu sặc sỡ, nơi những vị thánh và các vĩ nhân được chạm khắc tỉ mỉ, đang bắt lấy những tia nắng tàn cuối ngày, đổ xuống sàn đá cẩm thạch những vệt màu loang lổ như máu và mật ong.

Trong không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng bụi rơi, âm thanh của một bản Piano Sonata số 17 của Beethoven — bản "Tempest" — vang lên, xé toạc sự bình yên giả tạo của buổi chiều tà.

Lâm Tuệ Anh ngồi đó, đôi vai mảnh khảnh hơi nhô cao dưới lớp áo sơ mi trắng thắt nơ lụa xanh navy của đồng bộ trường. Mười ngón tay cô không lướt đi, mà như đang khiêu vũ một cách cuồng loạn trên những phím đàn trắng đen. Mỗi nốt nhạc vang lên đều chứa đựng một sự phẫn uất kìm nén, một kỹ thuật thượng thừa khiến người nghe phải nín thở vì sự hoàn hảo đến mức tàn nhẫn. Cô không nhìn vào bản nhạc. Đôi mắt màu nâu nhạt của cô dường như đang nhìn thấu qua bức tường đá, hướng về một chân trời nào đó mà chỉ những thiên tài mới thấy — một nơi đầy rẫy áp lực và sự cô độc.

Phía sau cánh cửa gỗ sồi dày cộm của phòng nhạc, Trịnh Hoàng Minh đứng đó.

Anh không bước vào, cũng không có ý định cắt ngang bản nhạc. Minh tựa lưng vào tường, một tay đút vào túi quần tây phẳng phiu, tay kia cầm tập hồ sơ về dự án kiến trúc đô thị mà anh vừa hoàn thiện cho kỳ thi chuẩn hóa quốc tế. Ở Saint-Mary, Minh là một thực thể mà mọi học sinh đều khao khát trở thành: đẹp đẽ, giàu có và sở hữu bộ óc của một nhà quy hoạch lỗi lạc. Nhưng lúc này, ánh mắt anh hơi nheo lại khi lắng nghe từng nhịp chuyển của bản Sonata.

Minh hiểu về cấu trúc âm nhạc đủ để nhận ra rằng Tuệ Anh đang chơi sai cảm xúc. Cô không chơi bằng sự ngưỡng mộ dành cho âm nhạc; cô đang chơi như thể muốn đập nát cây đàn Steinway & Sons trị giá cả gia tài ấy.

Bản nhạc kết thúc bằng một hợp âm trầm đục, vang vọng khắp sảnh đường rồi tan biến vào hư không. Tuệ Anh vẫn ngồi yên, đôi tay vẫn đặt trên phím đàn, đầu hơi cúi xuống.

"Nhịp 42, em đã hơi vội," Minh lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng điềm nhiên như một lời phán quyết. "Beethoven cần sự dằn xé, nhưng không phải là sự tự hủy hoại."

Tuệ Anh không giật mình. Cô chậm rãi xoay người lại, mái tóc đen dài xõa trên bờ vai gầy. Ánh nắng từ ô cửa kính phía sau chiếu ngược sáng, tạo thành một quầng hào quang bao quanh khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lẽo của cô.

"Sự tự hủy hoại cũng là một loại nghệ thuật, anh Minh ạ," cô đáp, giọng nói trong vắt như sương muối. "Và không phải ai cũng thích nhìn thế giới qua những con số và những bản vẽ đối xứng hoàn hảo như anh."

Minh bước vào phòng, tiếng giày da gõ nhịp đều đặn trên sàn đá. Anh dừng lại cách cây đàn đúng năm bước chân — một khoảng cách an toàn, lịch sự và cũng đầy xa cách.

"Đối xứng là sự công bằng của thị giác. Còn âm nhạc của em lúc nãy... nó giống như một lời cầu cứu hơn là một buổi tập."

Tuệ Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Ai lại đi cầu cứu kẻ cũng đang bị mắc kẹt như mình chứ? Chúng ta đều biết, trong ngôi trường này, ai cũng có một cái lồng cho riêng mình. Cái lồng của em là phím đàn, còn của anh là những bản thiết kế cho tương lai của gia tộc Trịnh."

Minh lặng im. Lời nói của Tuệ Anh sắc lẹm như một lưỡi dao giải phẫu, rạch thẳng vào lớp vỏ bọc mà anh dày công xây dựng. Họ là "Cặp đôi vàng" trong mắt thầy cô và bạn bè — một người là biểu tượng của nghệ thuật, một người là đại diện cho trí tuệ. Nhưng chỉ khi đứng trong căn phòng vắng lặng này, dưới mái vòm Gothic cũ kỹ, họ mới thực sự nhìn thấy những vết nứt trên mặt dây chuyền pha lê mà cả hai cùng đeo.

Anh bước tới, đặt tập hồ sơ lên nắp đàn. "Thầy hiệu trưởng muốn chúng ta đại diện cho trường tham gia dự án 'Di sản và Tương lai'. Em phụ trách phần âm hưởng và không gian nghệ thuật, tôi phụ trách cấu trúc và quy hoạch. Đây không phải là lời mời, đây là nhiệm vụ."

Tuệ Anh nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của Minh. Cô nhận ra trong ánh mắt ấy một sự khao khát mãnh liệt — không phải khao khát danh tiếng, mà là khao khát được chứng minh rằng anh có thể vượt qua cái bóng của cha mình.

"Dự án này sẽ chiếm hết mùa hạ cuối cùng của chúng ta," Tuệ Anh nói nhỏ, ngón tay cô vô thức lướt qua một phím đàn trầm. "Anh biết điều đó có nghĩa là gì không?"

"Tôi biết," Minh trả lời, giọng anh thấp xuống một tông. "Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ không có đường lui."

Bên ngoài cửa sổ, những cánh hoa sưa trắng muốt bắt đầu rụng xuống theo làn gió chiều, báo hiệu một mùa hạ rực rỡ nhưng cũng đầy biến động sắp bắt đầu. Tại sảnh đường mang phong vị của một thời đại cũ, hai tâm hồn tài năng và kiêu hãnh ấy đã chính thức bước vào một cuộc chơi mà ở đó, tình yêu và tham vọng chỉ là hai mặt của một đồng xu định mệnh.

Minh quay lưng bước đi, để lại một câu nói tan vào bóng tối của hành lang:

"Ngày mai, 8 giờ sáng tại thư viện trung tâm. Đừng đến muộn, Tuệ Anh. Paris hay London... đều bắt đầu từ mùa hạ này."

Tuệ Anh nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, trái tim cô khẽ thắt lại một nhịp mà cô không thể giải thích. Cô lại đặt tay lên phím đàn, nhưng lần này, cô không chơi Beethoven nữa. Cô chơi một đoạn nhạc không tên, dịu dàng và u buồn như tiếng khóc của một mùa hè vừa mới chớm sang.