MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa hạ cuối cùng tại sảnh đườngChương 2: KẺ LẬP TRÌNH NHỮNG GIẤC MƠ

Mùa hạ cuối cùng tại sảnh đường

Chương 2: KẺ LẬP TRÌNH NHỮNG GIẤC MƠ

1,418 từ · ~8 phút đọc

Nếu cuộc đời của Lâm Tuệ Anh là một bản Sonata đầy những nốt biến tấu bất định, thì cuộc đời của Trịnh Hoàng Minh lại giống như một bản vẽ CAD (Computer-Aided Design) với những đường kẻ có độ chính xác đến từng milimet.

6 giờ sáng. Chiếc đồng hồ cơ trên bàn làm việc của Minh khẽ bật chốt, phát ra một âm thanh khô khốc thay vì tiếng chuông báo thức ồn ào. Minh mở mắt, hoàn toàn tỉnh táo. Trong căn phòng rộng lớn mang phong cách tối giản (minimalism) tại dinh thự họ Trịnh, mọi thứ đều nằm đúng vị trí của nó: những cuốn sách về kiến trúc đô thị được xếp theo chiều cao, những bút vẽ kỹ thuật đặt song song trên khay gỗ, và bộ đồng phục Saint-Mary đã được là phẳng, treo ngay ngắn trên giá.

Minh bước đến cửa sổ kịch trần, nhìn xuống khu vườn phía dưới. Cha anh, ông Trịnh Hoàng Gia, đang đứng thảo luận với những người làm vườn về việc tái cấu trúc lại cảnh quan phía Đông. Ông Gia là một người đàn ông của những con số và những công trình đồ sộ. Đối với ông, cái đẹp chỉ có giá trị khi nó phục vụ cho sự phô trương quyền lực hoặc sự bền vững của gia tộc.

"Minh, xuống ăn sáng. Chúng ta có 15 phút," giọng của ông nội anh vang lên từ phía dưới lầu, trầm đặc và đầy uy quyền.

Bữa sáng của gia đình họ Trịnh luôn diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng dao nĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ xương. Ông Gia không nhìn con trai, ông vừa đọc bản tin kinh tế trên máy tính bảng vừa nói:

"Dự án 'Di sản và Tương lai' ở Saint-Mary, con phải đứng đầu. Không chỉ là đứng đầu lớp, mà phải tạo ra một ý tưởng đủ để làm hồ sơ năng lực cho kỳ tuyển sinh vào Hiệp hội Kiến trúc London (AA). Đó là nơi cha và ông nội con đã bắt đầu."

Minh đặt chiếc khăn ăn xuống, ánh mắt anh điềm tĩnh nhưng sâu thẳm. "Con đang làm việc với Lâm Tuệ Anh. Cô ấy phụ trách phần âm hưởng nghệ thuật."

Ông Gia dừng việc đọc, ngước mắt nhìn con trai. Một cái nhìn sắc lẹm. "Con bé nhà họ Lâm? Tài năng, nhưng quá cảm tính. Nghệ thuật là thứ gia vị tốt, nhưng cái khung xương phải là của con. Đừng để những nốt nhạc của nó làm xao nhãng những đường kẻ của con. Một nhà quy hoạch thành công là kẻ biết điều khiển cảm xúc của người khác thông qua không gian, chứ không phải bị cảm xúc điều khiển."

"Con hiểu," Minh đáp ngắn gọn.

Hai chữ "con hiểu" đã trở thành câu thần chú giúp anh tồn tại trong gia đình này suốt mười tám năm qua. Nhưng sâu trong tâm khảm, Minh biết mình đang mệt mỏi. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình — đôi bàn tay vốn dĩ được sinh ra để cầm bút vẽ, nhưng đôi khi anh cảm thấy chúng như đang bị những sợi dây vô hình điều khiển. Anh được lập trình để trở thành một phiên bản hoàn hảo hơn của cha mình, một kiến trúc sư của những giấc mơ vĩ đại mà chính anh có lẽ chưa bao giờ mơ thấy.

8 giờ kém 5 phút.

Minh bước vào thư viện trung tâm của trường Saint-Mary. Đây là nơi duy nhất trong trường mà anh cảm thấy thoải mái hơn cả. Mùi của giấy cũ, mùi gỗ ẩm và sự im lặng đặc quánh của tri thức bao trùm lên mọi thứ. Thư viện được xây theo kiểu vòm cung, với những giá sách cao chạm trần, tạo cảm giác như một mê cung của những tư tưởng.

Tại chiếc bàn gỗ dài ở góc khuất nhất, Tuệ Anh đã ngồi đó.

Hôm nay cô không mặc đồng phục chỉnh tề như hôm qua. Cô khoác ngoài một chiếc cardigan màu kem mỏng, mái tóc buộc hững hờ bằng một chiếc ruy băng lụa. Trước mặt cô không phải là bản nhạc, mà là một cuốn sổ tay nhỏ chứa đầy những nét vẽ nguệch ngoạc và những dòng cảm thụ về không gian.

"Tôi tưởng nghệ sĩ thường không có khái niệm về thời gian," Minh nói khi kéo ghế ngồi đối diện.

Tuệ Anh ngước lên, đôi mắt cô hôm nay dường như có chút quầng thâm nhạt, nhưng vẻ sắc sảo thì không hề giảm bớt. "Tôi không đến sớm vì anh. Tôi đến sớm vì muốn nhìn ánh nắng lúc 7 giờ 30 chiếu qua ô cửa sổ kia. Nó có màu vàng của rượu vang trắng, rất hợp với ý tưởng về không gian sảnh đường mà tôi đang nghĩ."

Minh mở chiếc laptop chuyên dụng, bắt đầu khởi động phần mềm mô phỏng 3D. "Màu sắc chỉ là lớp phủ. Chúng ta cần giải quyết cấu trúc trước. Dự án này yêu cầu chúng ta phục dựng lại khu nhà cổ phía Tây của trường và biến nó thành một trung tâm văn hóa tích hợp. Đề bài của tôi là: Sự giao thoa giữa quá khứ và tương lai."

Tuệ Anh đẩy cuốn sổ của mình về phía anh. "Còn đề bài của tôi là: Sự vang vọng của ký ức."

Minh nhìn vào những nét vẽ của cô. Thay vì vẽ sơ đồ mặt bằng, cô vẽ những vòng tròn đồng tâm, mô phỏng cách âm thanh di chuyển trong một căn phòng. Cô chú thích về độ vang, về những điểm mù của thính giác, về cách một người đứng ở góc này có thể nghe thấy hơi thở của người đứng ở góc kia.

"Anh xây dựng những bức tường để ngăn cách không gian," Tuệ Anh nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Còn tôi muốn phá bỏ những bức tường đó bằng âm thanh. Một công trình hoàn hảo không phải là một công trình đứng vững nghìn năm, mà là một công trình biết kể chuyện khi người ta bước vào."

Minh dừng lại ở một trang vẽ. Cô đã vẽ một khoảng trống lớn ngay giữa sảnh chính, nơi ánh sáng mặt trời có thể chiếu thẳng xuống một hồ nước nhỏ.

"Ánh sáng đổ xuống hồ nước sẽ tạo ra tiếng động li ti khi mưa rơi, đó là nhịp điệu của tự nhiên," cô giải thích.

Minh khẽ nhíu mày. Theo logic toán học của anh, hồ nước giữa sảnh chính là một sự lãng phí diện tích và gây khó khăn cho việc xử lý độ ẩm. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt lấp lánh của Tuệ Anh — lần đầu tiên anh thấy cô thực sự sống động, thoát khỏi cái vẻ lờ đờ, u uất thường ngày — anh thấy một sự rạn nứt trong chương trình lập trình của chính mình.

"Nó không tối ưu về mặt kỹ thuật," Minh lên tiếng, nhưng giọng anh không còn sự lạnh lùng như lúc ở nhà. "Nhưng... nó có tính biểu tượng. Nếu chúng ta kết hợp hệ thống lọc nước ngầm với cấu trúc vòm cung, chúng ta có thể tạo ra một hệ thống điều hòa tự nhiên."

Tuệ Anh mỉm cười. Đó là một nụ cười thật sự, dù rất mỏng manh. "Anh thấy đấy, Trịnh Hoàng Minh. Ngay cả những cỗ máy cũng cần một chút không khí để thở."

Họ bắt đầu làm việc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Minh hòa cùng tiếng ngòi bút chì sột soạt của Tuệ Anh. Trong không gian tĩnh lặng của thư viện, hai thế giới quan hoàn toàn trái ngược đang bắt đầu tìm cách để dung hợp. Minh nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài kiêu kỳ của Tuệ Anh là một tâm hồn khao khát sự tự do đến cực đoan. Và có lẽ, Tuệ Anh cũng nhận thấy dưới lớp vỏ bọc cứng nhắc của Minh là một sự ngưỡng mộ thầm kín dành cho những thứ không thể giải thích bằng công thức.

Buổi sáng hôm đó, nắng vàng như rượu vang trắng vẫn chảy tràn trên mặt bàn gỗ, nhưng giữa họ đã không còn là mười bước chân ngăn cách. Chỉ còn là một khoảng cách của sự tò mò — loại cảm giác nguy hiểm nhất đối với những người vốn dĩ đã định sẵn sẽ đi về hai hướng khác nhau.