Hội nghị Học sinh Ưu tú Liên bang (The Elite Summit) không đơn thuần là một cuộc họp mặt của những cá nhân xuất sắc. Đối với giới thượng lưu và các học viện danh giá như Saint-Mary, đây là một sàn diễn chính trị thu nhỏ, nơi các bậc phụ huynh ngầm đo lường tầm ảnh hưởng và các học sinh phô diễn sự ưu tú để giành lấy những tấm thẻ thông hành vào các đại học Ivy League hay Oxbridge.
Sảnh lớn của khách sạn Metropole được trang hoàng theo phong cách tân cổ điển với những chùm đèn pha lê khổng lồ rủ xuống như những giọt nước mắt của ánh sáng. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền, tiếng lụa là cọ xát và những cuộc đối thoại được gọt giũa đến mức sáo rỗng.
Trịnh Hoàng Minh xuất hiện trong bộ suit đen may đo riêng, ve áo nhọn, tinh giản nhưng toát lên vẻ quyền lực bẩm sinh. Anh đứng giữa nhóm những nam sinh ưu tú, tay cầm ly nước khoáng, gương mặt duy trì một sự điềm tĩnh tuyệt đối. Anh không cần lên tiếng nhiều, chỉ một cái gật đầu hay một câu nhận định ngắn gọn về xu hướng kinh tế xanh cũng đủ để người đối diện cảm thấy sức nặng của trí tuệ.
"Minh, nhìn kìa. 'Nàng thơ' của cậu đến rồi."
Tiếng nói của một cậu bạn cùng lớp khiến Minh xoay người lại. Ở phía sảnh chính, Lâm Tuệ Anh vừa bước vào.
Khác với vẻ u uất trong phòng nhạc hay sự giản dị ở thư viện, Tuệ Anh của đêm nay là một tuyệt tác của sự thanh tao. Cô diện chiếc váy lụa màu xanh rêu thẫm, cổ yếm cao để lộ bờ vai gầy trắng sứ. Mái tóc được búi cao tinh tế, chỉ chừa lại vài sợi rủ xuống ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Cô không trang điểm đậm, nhưng sắc môi đỏ thẫm khiến cô trông như một đóa hồng nhung nở muộn giữa một rừng hoa đồng nội.
Sự xuất hiện của cô khiến cuộc trò chuyện trong sảnh khẽ khựng lại một nhịp. Đám đông vô thức dãn ra, tạo thành một lối đi nhỏ. Tuệ Anh bước đi với phong thái của một người đã quen với việc được chiêm ngưỡng, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ một sự xa xăm, như thể cô đang ở một thế giới khác, nơi chỉ có âm nhạc và những khoảng lặng.
"Minh, con nên qua chào con bé." Giọng nói trầm thấp của ông Trịnh Hoàng Gia vang lên bên cạnh. Ông không nhìn Minh, mắt vẫn hướng về phía đối tác lớn, nhưng sự chỉ đạo của ông luôn rõ ràng. "Gia đình họ Lâm đang nắm giữ các quỹ đầu tư nghệ thuật lớn ở châu Âu. Sự kết hợp giữa con và Tuệ Anh trong dự án trường học không chỉ là bài tập, nó là sự định hình thương hiệu cá nhân."
Minh hít một hơi sâu, khẽ cúi đầu chào cha rồi tiến về phía Tuệ Anh. Khi khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, anh nhận ra cô đang nắm chặt chiếc ví cầm tay nhỏ, những đầu ngón tay hơi trắng bệch. Cô đang diễn một vai hoàn hảo, giống hệt anh.
"Chào tiểu thư của sảnh đường," Minh lên tiếng, giọng anh có chút châm biếm nhẹ nhàng mà chỉ hai người mới hiểu.
Tuệ Anh nhìn anh, một tia sáng mệt mỏi lóe lên trong mắt rồi biến mất. "Chào kiến trúc sư của những đường kẻ thẳng. Anh trông có vẻ rất hưởng thụ việc làm tâm điểm của đám đông nhỉ?"
"Tôi cũng giống em thôi," Minh hạ thấp giọng, đứng chắn giữa cô và những ánh nhìn tò mò của quan khách. "Đang cố gắng không làm vỡ cái mặt nạ pha lê này."
Tuệ Anh khẽ thở ra một hơi dài, bờ vai cô hơi chùng xuống một chút. "Họ nói chúng ta là 'điểm giao'. Nhưng tôi cảm thấy chúng ta giống hai đường thẳng song song bị người ta ép phải bẻ cong để chạm vào nhau hơn."
"Nếu đã bị bẻ cong, thì hãy tận dụng nó để tạo ra một góc nhìn khác," Minh nói, rồi lịch thiệp đưa tay ra. "Muốn ra ban công không? Ở đó không khí có vẻ thực hơn trong này."
Tuệ Anh không do dự, cô đặt bàn tay lạnh giá của mình vào tay anh. Cái chạm nhẹ khiến cả hai đều khẽ giật mình, nhưng họ nhanh chóng lấy lại sự điềm nhiên, cùng nhau bước ra phía ban công lớn nhìn ra hồ Tây.
Gió đêm từ mặt hồ thổi vào, mang theo hơi ẩm và hương sen tàn. Không gian bỗng chốc trở nên rộng lớn và khoáng đạt, tách biệt hẳn với sự ngột ngạt của buổi tiệc phía sau cánh cửa kính.
"Anh có bao giờ nghĩ đến việc bỏ chạy không?" Tuệ Anh hỏi, mắt nhìn vào những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên mặt hồ.
"Chạy đi đâu?" Minh hỏi lại, tay vịn vào lan can đá. "Đối với những người như chúng ta, thế giới này nhỏ lắm. Đi đến đâu cũng sẽ gặp những người quen, những kỳ vọng và những bản kế hoạch đã được soạn sẵn."
"Tôi muốn đến Paris," Tuệ Anh nói, giọng cô lạc đi một chút. "Không phải vì cái danh tiếng của Nhạc viện, mà vì ở đó, không ai biết tôi là con gái của nhà họ Lâm. Tôi chỉ muốn là một người chơi đàn lang thang trên vỉa hè, nghe tiếng đồng xu rơi vào mũ thay vì tiếng vỗ tay của những kẻ mặc suit."
Minh nhìn nghiêng khuôn mặt cô. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của ban công, Tuệ Anh trông mỏng manh như một ảo ảnh. Lần đầu tiên anh nhận ra, sự "tài sắc" mà thế giới ngưỡng mộ ở cô thực chất là một gánh nặng khổng lồ. Và anh, người luôn tự hào về sự kiểm soát, bỗng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ là muốn che chở cho sự mỏng manh đó.
"Paris là một giấc mơ đẹp," Minh nói, giọng anh trở nên dịu đi. "Nhưng trước khi đến Paris, em phải hoàn thành dự án này với tôi. Tôi cần 'sự vang vọng của ký ức' của em để bản vẽ của tôi có linh hồn."
Tuệ Anh xoay người lại, đối diện với anh. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn là một hơi thở. "Anh thực sự tin rằng chúng ta có thể tạo ra thứ gì đó khác biệt sao? Hay chỉ là một sản phẩm thành công khác để cha anh hài lòng?"
Minh không trả lời ngay. Anh nhìn vào đôi mắt nâu nhạt của cô, nơi đang phản chiếu ánh sáng từ bên trong sảnh tiệc và cả bóng tối của mặt hồ.
"Tôi không biết," anh thú nhận một cách thành thật đến bất ngờ. "Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thực sự muốn làm một thứ gì đó... cho chính mình. Và tôi muốn làm nó cùng em."
Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng nhạc Waltz xa xăm và tiếng gió rít qua khe cửa, điểm giao giữa hai đường thẳng song song không còn là một khái niệm toán học nữa. Nó là một sự rung động âm thầm, một sự đồng lõa giữa hai tâm hồn cô độc nhất giữa đám đông ưu tú.
Họ đứng đó rất lâu, không nói thêm lời nào, để mặc cho bóng tối bao trùm. Ở bên trong, hội nghị vẫn tiếp tục với những nụ cười giả tạo, nhưng ở ngoài này, một bản giao ước không lời đã được ký kết. Mùa hạ cuối cùng của họ, chính thức bắt đầu từ điểm giao đầy định mệnh này.