Sáng thứ Bảy, khuôn viên Saint-Mary vắng lặng hơn thường lệ. Những dãy hành lang dài hun hút chỉ còn tiếng bước chân của những học sinh nội trú đang chuẩn bị cho kỳ thi SAT hoặc những buổi thực hành nghệ thuật sớm. Minh có mặt tại khu nhà cổ phía Tây từ lúc 7 giờ sáng. Đây là một công trình mang kiến trúc Đông Dương kết hợp với phong cách thuộc địa Pháp, với những mảng tường vàng đã bong tróc và hệ thống cửa chớp xanh đặc trưng.
Anh đứng giữa sảnh chính, tay cầm thước đo laser, cố gắng khớp nối những con số thực tế với bản mô phỏng trên máy tính. Nhưng tâm trí anh cứ chốc chốc lại bị xao nhãng bởi câu nói của Tuệ Anh đêm qua: "Anh xây dựng những bức tường để ngăn cách không gian, còn tôi muốn phá bỏ chúng bằng âm thanh."
"Anh đến sớm quá, Trịnh Hoàng Minh."
Tiếng nói vang lên kèm theo tiếng gõ nhẹ của đôi giày búp bê trên sàn gỗ. Tuệ Anh bước tới, tay ôm một xấp tài liệu và một chiếc máy ghi âm cầm tay chuyên dụng. Cô không còn vẻ lộng lẫy của đêm tiệc Metropole; hôm nay cô mặc một bộ đồ bảo hộ bằng vải denim năng động, tóc búi cao gọn gàng, trông vừa lạ lẫm vừa đầy sức sống.
"Chúng ta cần lấy mẫu âm thanh của toàn bộ khu nhà trước khi bắt đầu đục phá," cô nói, không đợi anh trả lời. "Tôi muốn biết tiếng gió rít qua những khe cửa này ở tần số nào."
Họ bắt đầu làm việc trong sự im lặng chuyên nghiệp. Minh đo đạc các thông số kỹ thuật, còn Tuệ Anh đi quanh các góc tường, đặt máy ghi âm để bắt lấy những tạp âm của thời gian. Sự hiện diện của cô khiến căn phòng cũ kỹ bỗng trở nên có hồn hơn. Có những lúc, họ vô tình chạm vai nhau khi cùng cúi xuống xem một bản vẽ, hay khi Minh đưa tay đỡ cô bước qua những đống gạch đổ nát. Một sự lúng túng vô hình bao trùm, nhưng cả hai đều cố tình phớt lờ nó bằng cách nói về công việc.
Đến gần trưa, bầu trời Hà Nội đột ngột chuyển mình. Những đám mây đen đặc quánh từ phía sông Hồng kéo về, che khuất ánh nắng yếu ớt của mùa hạ sớm. Chỉ trong vài phút, một cơn mưa rào mùa hạ đổ ập xuống, dữ dội và bất ngờ.
Tiếng mưa đập vào mái tôn và những ô cửa kính vỡ tạo thành một bản giao hưởng hỗn tạp. Gió thổi mạnh khiến những cánh cửa chớp cũ kỹ đập liên hồi vào tường.
"Đóng cửa lại!" Minh hét lên khi thấy một cánh cửa sổ lớn ở tầng hai bị gió quật mạnh.
Họ cùng lao về phía cửa sổ. Minh vươn người ra ngoài để kéo cánh cửa gỗ nặng nề, trong khi Tuệ Anh giữ lấy bản lề. Nước mưa tạt vào mặt, làm ướt sũng vạt áo sơ mi của anh và mái tóc của cô. Khi cánh cửa được chốt chặt, cả hai đều thở dốc, đứng tựa lưng vào tường gỗ.
Ánh sáng trong phòng tối sầm lại, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ xuyên qua những khe hở. Không gian vốn đã chật hẹp nay càng trở nên riêng tư hơn dưới tiếng mưa gầm rú bên ngoài. Tuệ Anh đưa tay vuốt những lọn tóc ướt dính trên trán, hơi thở của cô vẫn chưa ổn định.
"Đây chính là âm thanh mà tôi muốn," cô thầm thì, mắt nhìn về phía trần nhà đang rỉ nước. "Tiếng mưa rơi trên mái nhà cổ, nó không giống bất kỳ phòng thu nào cả. Nó là tiếng của sự tan vỡ."
Minh nhìn cô, một giọt nước mưa từ tóc anh rơi xuống, lăn dài qua má. "Em luôn nhìn thấy nỗi buồn trong mọi thứ sao?"
Tuệ Anh xoay đầu lại, đối diện với anh. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt cô trở nên sâu thẳm lạ thường. "Không phải tôi nhìn thấy nỗi buồn, mà tôi nhìn thấy sự thật. Những công trình của anh có thể tồn tại trăm năm, nhưng cảm xúc của con người thì không. Cơn mưa này sẽ kết thúc, và chúng ta cũng sẽ rời khỏi đây. Thứ duy nhất ở lại là ký ức về âm thanh này."
Minh không kìm lòng được, anh bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng. Anh có thể ngửi thấy mùi hương nhài thanh khiết từ mái tóc cô hòa lẫn với mùi mưa và mùi gỗ cũ.
"Nếu mọi thứ đều hữu hạn," Minh hạ thấp giọng, một sự run rẩy hiếm hoi xuất hiện trong thanh âm vốn luôn kiên định của anh, "thì việc chúng ta cố gắng xây dựng cái gì đó cùng nhau lúc này... có ý nghĩa gì không?"
Tuệ Anh im lặng. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh giữa cái lạnh của cơn mưa. Cô không lùi lại. Sự kiêu hãnh của một thiên tài nghệ thuật đang dần bị thay thế bởi sự yếu lòng của một cô gái mười tám tuổi.
"Nó có ý nghĩa nếu anh hứa với tôi một điều," cô ngước nhìn anh, giọng cô run lên.
"Điều gì?"
"Dù sau này chúng ta ở London hay Paris, dù bản vẽ này có được thực hiện hay không... anh phải hứa rằng sẽ không bao giờ nhìn những đường kẻ của anh mà không nhớ đến tiếng mưa này. Đừng để mình trở thành một cỗ máy, Minh ạ."
Minh đưa tay lên, định chạm vào vai cô, nhưng rồi anh khựng lại giữa chừng. Anh hiểu, lời hứa này nặng nề hơn bất kỳ bản hợp đồng nào của cha anh. Nó là bản giao ước giữa hai trái tim đang học cách đập cùng một nhịp, dù họ biết phía trước là hai con đường hoàn toàn tách biệt.
"Tôi hứa," anh đáp, giọng nói trầm chắc như một lời thề nguyện.
Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa dứt, nhưng trong sảnh đường cũ kỹ của Saint-Mary, một bản giao ước đã được ký kết bằng hơi thở và sự im lặng. Họ đứng đó, giữa những đổ nát của quá khứ và sự mơ hồ của tương lai, để mặc cho thời gian ngừng trôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Đây không phải là cao trào của một cuộc tình, mà là sự bắt đầu của một sự gắn kết không thể định hình, thứ sẽ khiến mùa hạ này trở nên đau đớn và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Khi tiếng mưa dần thưa đi, Minh chậm rãi cởi chiếc áo khoác đồng phục vẫn còn khô ráo của mình, choàng lên đôi vai gầy đang run rẩy của Tuệ Anh. Hành động ấy đơn giản nhưng chứa đựng một sự che chở mà cả hai đều ngầm hiểu rằng, từ giây phút này, họ không còn là hai kẻ đối đầu hay những đối tác xã giao nữa.
Họ là những kẻ đồng lõa dưới cơn mưa.