MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa hạ cuối cùng tại sảnh đườngChương 5: MẶT NẠ CỦA SỰ HOÀN HẢO

Mùa hạ cuối cùng tại sảnh đường

Chương 5: MẶT NẠ CỦA SỰ HOÀN HẢO

1,155 từ · ~6 phút đọc

Hậu quả của cơn mưa rào hôm ấy là một trận cảm lạnh nhẹ khiến giọng nói của Tuệ Anh trở nên khản đặc, nhưng nó không ngăn được cô xuất hiện tại trường vào sáng thứ Hai với diện mạo không một chút tì vết. Ở Saint-Mary, sự mệt mỏi là một loại tội lỗi, và việc để lộ sự yếu đuối đồng nghĩa với việc tự gạch tên mình khỏi danh sách những kẻ dẫn đầu.

Minh đứng ở sảnh chính, nhìn Tuệ Anh bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng của gia đình. Cô mặc bộ đồng phục váy xếp ly phẳng phiu, gương mặt được dặm một lớp phấn mỏng để che đi vẻ nhợt nhạt. Cô gật đầu chào vài người bạn bằng một nụ cười đúng mực — loại nụ cười mà Minh nhận ra là đã được tập luyện kỹ lưỡng trước gương. Họ lướt qua nhau như hai người lạ, đúng như quy tắc ngầm của những kẻ mang trên mình quá nhiều kỳ vọng.

Tuy nhiên, "mặt nạ" chỉ có thể duy trì khi người ta còn đủ sức để diễn.

Buổi chiều, sau giờ học chính thức, Minh có cuộc họp với Hội đồng học sinh. Khi đi ngang qua dãy hành lang dẫn đến các phòng tập nhạc cá nhân, anh nghe thấy một âm thanh lạ. Đó không phải là tiếng dương cầm kiêu hãnh của Mozart hay sự dằn xé của Beethoven. Đó là những nốt nhạc rời rạc, lạc điệu, và rồi là một tiếng rầm lớn như có vật gì đó vừa đập mạnh xuống phím đàn.

Minh khựng lại. Bản năng của một kẻ luôn tìm kiếm sự đối xứng và trật tự khiến anh không thể phớt lờ sự hỗn loạn này. Anh đẩy nhẹ cánh cửa phòng tập số 4.

Trong căn phòng nhỏ hẹp, Tuệ Anh đang ngồi gục đầu xuống phím đàn. Đôi vai cô run lên bần bật. Trên sàn nhà là một chiếc điện thoại đang phát đi phát lại một tin nhắn thoại từ mẹ cô — một người phụ nữ nổi tiếng với sự thanh lịch tàn nhẫn trong giới nghệ thuật.

"...Tuệ Anh, giám khảo của Nhạc viện Paris sẽ dự buổi hòa nhạc tháng tới. Nếu con còn chơi bản Nocturne đó với sự thiếu tập trung như tuần trước, đừng hy vọng mẹ sẽ ký giấy bảo lãnh tài chính cho con sang đó. Nhà họ Lâm không nuôi dưỡng những nghệ sĩ hạng hai."

Tuệ Anh ngước lên khi nghe thấy tiếng động. Khi nhìn thấy Minh, phản ứng đầu tiên của cô là đưa tay lau vội những vệt nước mắt, cố gắng dựng lại bức tường kiêu kỳ.

"Anh không biết gõ cửa à?" Cô nói, giọng nghẹn lại.

Minh không lùi bước. Anh bước vào, nhặt chiếc điện thoại lên và tắt đoạn tin nhắn thoại. "Sự hoàn hảo mà em đang theo đuổi... nó bắt đầu làm em nghẹt thở rồi đấy."

"Anh thì biết gì chứ?" Tuệ Anh đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy giận dữ. "Anh là con trai duy nhất, là người thừa kế hợp pháp của một đế chế kiến trúc. Anh chỉ cần không làm sai là anh sẽ có tất cả. Còn tôi? Nếu tôi không đứng nhất, tôi chẳng là gì cả. Tôi chỉ là một món đồ trang sức bị lỗi trong bộ sưu tập của mẹ tôi thôi!"

Minh im lặng lắng nghe cơn thịnh nộ của cô. Anh thấy hình bóng của chính mình trong sự tuyệt vọng đó. Anh bước đến gần, nhìn vào bàn tay cô — những đầu ngón tay đỏ ửng vì tập luyện quá độ.

"Em nghĩ tôi hoàn hảo sao?" Minh hỏi, giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi chua xót hiếm hoi. "Mỗi bản vẽ tôi nộp cho cha, ông ấy đều dùng bút đỏ gạch chéo những chỗ ông ấy cho là 'quá lãng mạn'. Ông ấy muốn tôi xây những cái hộp tù túng cho người giàu ở, chứ không phải những không gian cho con người thở. Chúng ta đều là những kẻ đang sống trong kịch bản của người khác, Tuệ Anh ạ."

Anh đưa tay ra, định chạm vào cánh tay cô nhưng lại dừng lại ở mép đàn Steinway. "Hôm nay đừng tập nữa. Em đang chơi nhạc bằng nỗi sợ, chứ không phải bằng cảm hứng. Mà âm nhạc được nuôi dưỡng bởi nỗi sợ thì chỉ là một đống tiếng động vô nghĩa."

Tuệ Anh nhìn anh, sự phòng bị trong mắt cô dần sụp đổ. Cô ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. "Nhưng nếu tôi dừng lại, tôi sẽ đánh mất tất cả."

"Em sẽ không mất gì cả, ngoại trừ một mặt nạ đã quá cũ kỹ," Minh nói. Anh lấy từ trong cặp ra một chiếc tai nghe chống ồn, đặt lên bàn. "Đeo vào đi. Đừng nghe tiếng mẹ em, cũng đừng nghe tiếng đàn của chính mình nữa. Hãy nghe một thứ gì đó hoàn toàn không liên quan đến cuộc đời em."

Anh cắm giắc cắm vào điện thoại của mình, mở một danh sách nhạc. Đó không phải nhạc cổ điển, mà là tiếng sóng biển và tiếng chuông gió rì rào — thứ âm thanh mà anh thường nghe mỗi khi cảm thấy mình sắp bị đè bẹp bởi những khối bê tông và con số.

Tuệ Anh ngần ngại đeo tai nghe vào. Sự tĩnh lặng của sóng biển tràn vào màng nhĩ, gột rửa đi những lời chỉ trích gay gắt. Cô nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều tuần, nhịp tim cô chậm lại.

Minh đứng đó, đứng gác cho sự yếu đuối của cô. Anh không an ủi bằng những lời sáo rỗng. Anh chọn cách im lặng, biến mình thành một bức bình phong ngăn cách cô với thế giới bên ngoài đang rình rập để phán xét.

Mười phút trôi qua trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Khi Tuệ Anh mở mắt ra, quầng thâm dưới mắt cô dường như bớt nặng nề hơn. Cô tháo tai nghe, nhìn Minh với một cái nhìn khác hẳn — không còn là sự đối đầu của hai thiên tài, mà là sự thấu hiểu của hai kẻ đồng bệnh tương liên.

"Cảm ơn," cô thầm thì. "Anh luôn xuất hiện vào những lúc tôi trông tệ nhất."

"Có lẽ vì chỉ khi tệ nhất, em mới thực sự là em," Minh đáp, anh khẽ mỉm cười — một nụ cười không có sự kiêu ngạo thường thấy. "Đi thôi. Tôi đưa em đi ăn thứ gì đó không có trong thực đơn của những kẻ ưu tú."

Trong buổi chiều vàng vọt của Saint-Mary, hai bóng người lặng lẽ rời khỏi phòng nhạc. Mặt nạ của họ vẫn còn đó, nhưng đã xuất hiện những vết nứt mà qua đó, họ bắt đầu nhìn thấy linh hồn của nhau.