Chiếc xe hơi của gia đình Hoàng Minh vốn luôn chờ sẵn ở cổng chính, nhưng chiều nay, anh đã nhắn tin cho tài xế riêng rằng mình sẽ về muộn để làm dự án. Thay vì bước vào không gian bọc da sang trọng và ngột ngạt, Minh dẫn Tuệ Anh đi bộ xuyên qua một con ngõ nhỏ phía sau trường Saint-Mary – nơi những bức tường phủ đầy rêu phong và mùi ẩm mốc của những ngôi nhà tập thể cũ kỹ.
Tuệ Anh bước đi có chút ngập ngừng. Đôi giày búp bê đắt tiền của cô dường như quá lạc lõng trên nền xi măng lồi lõm.
"Anh thường xuyên đến những nơi thế này sao?" Cô hỏi, mắt e dè nhìn những dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu.
"Không hẳn là thường xuyên," Minh đáp, tay anh vẫn giữ một khoảng cách lịch sự để che chắn cho cô khỏi những gánh hàng rong đang tấp nập dọn hàng. "Nhưng mỗi khi bản vẽ của tôi bị cha bác bỏ, tôi thường đến đây. Ở đây, không ai quan tâm tôi là Trịnh Hoàng Minh, và cũng không ai bắt tôi phải xây những tòa nhà chọc trời."
Họ dừng lại trước một tiệm mì nhỏ nằm sâu trong hẻm. Tấm biển hiệu bằng gỗ đã phai màu, chỉ còn lờ mờ ba chữ: "Mì Gia Truyền". Không có máy lạnh, không có khăn trải bàn trắng muốt, chỉ có những chiếc bàn inox sáng loáng và tiếng sùng sục của nồi nước dùng tỏa khói nghi ngút.
Ông chủ tiệm, một người đàn ông ngoài lục tuần với đôi mắt tinh anh, ngước lên nhìn Minh rồi cười xòa: "Lại bị 'đối xứng' hành hạ hả con trai? Nay còn dắt theo cả bạn gái xinh như mộng thế này?"
Minh khẽ khựng lại, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh: "Dự án thôi bác ạ. Cho cháu hai bát như cũ, nhưng một bát ít hành và sợi mì mềm hơn nhé."
Tuệ Anh ngạc nhiên nhìn Minh. Anh nhớ cả việc cô không thích mùi hành nồng và thói quen ăn đồ mềm khi đang bị cảm lạnh. Cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, cảm thấy thế giới này thật lạ lẫm. Ở những bữa tiệc ngoại giao, người ta dùng dao nĩa để cắt những miếng bít tết nhỏ xíu và nói về thị trường chứng khoán. Còn ở đây, người ta xì xụp húp nước dùng và bàn về việc hôm nay giá rau muống tăng thêm vài nghìn đồng.
Khi bát mì được bưng ra, làn khói ấm áp phả vào mặt khiến Tuệ Anh cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Cô cầm đôi đũa tre, ngần ngại nếm thử một ngọn cỏ thơm.
"Thử đi," Minh nói, anh đã bắt đầu ăn một cách tự nhiên. "Đừng phân tích thành phần hóa học hay độ rung của âm thanh. Chỉ cần ăn thôi."
Tuệ Anh húp một ngụm nước dùng. Vị ngọt thanh của xương hầm, vị mặn mòi của gia vị truyền thống và mùi tiêu cay nồng xộc lên mũi. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống dạ dày, đánh tan sự giá băng của những giờ tập đàn đơn độc.
"Ngon quá..." Cô thốt lên, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng chốc lấp lánh như một đứa trẻ.
"Bác chủ ở đây không dùng công thức đo lường chính xác như những nhà bếp năm sao," Minh vừa ăn vừa chậm rãi nói. "Bác ấy nêm nếm bằng trực giác. Có hôm mặn một chút, có hôm nhạt một chút, tùy vào tâm trạng và thời tiết. Nhưng chính những 'sai số' đó mới khiến bát mì có linh hồn. Nó giống như âm nhạc của em vậy, Tuệ Anh. Nếu em chơi đúng từng nốt như một chiếc máy đếm nhịp, nó chỉ là toán học. Nếu em chơi sai một chút vì xúc động, đó mới là nghệ thuật."
Tuệ Anh dừng đũa, nhìn những sợi mì trắng ngần. "Anh đang dạy bảo tôi bằng một bát mì giá ba mươi nghìn đồng sao?"
"Tôi đang học cùng em đấy chứ," Minh cười, nụ cười lần đầu tiên chạm đến ánh mắt. "Nhìn kìa, hóa đơn của chúng ta là sáu mươi lăm nghìn đồng. Một con số lẻ, không tròn trịa, không hoàn hảo. Nhưng nó đủ để làm chúng ta thấy no và thấy thực."
Họ ngồi đó, giữa tiếng ồn vã của phố thị buổi tan tầm. Tuệ Anh bắt đầu kể cho anh nghe về ký ức lúc nhỏ, khi cô chưa phải là "thiên tài dương cầm", cái ngày cô lén mẹ ra vỉa hè ăn cây kem que chảy nước dính đầy tay. Minh cũng kể về việc anh từng giấu cha vẽ những ngôi nhà hình nấm vào lề sách toán.
Trong cái không gian bình dân và cũ kỹ ấy, lớp vỏ bọc "Trai tài gái sắc" của họ hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại hai người trẻ đang cố gắng tìm kiếm bản ngã của mình giữa những áp lực của dòng tộc.
Khi rời tiệm mì, trời đã sập tối. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người đổ dài trên con hẻm nhỏ. Minh đưa cho cô một viên kẹo bạc hà để át mùi gia vị.
"Cảm ơn anh, Minh. Về bát mì... và về việc đã không nhìn tôi như nhìn một bức tượng," Tuệ Anh nói nhỏ khi họ đứng chờ xe ở đầu ngõ.
"Ngày mai, khi vào trường, chúng ta lại phải đeo mặt nạ vào," Minh nói, giọng anh có chút tiếc nuối. "Nhưng ít nhất, ở đây, tôi biết em là một cô gái thích ăn mì sợi mềm và có một nụ cười rất thật."
Chiếc xe của nhà họ Lâm trờ tới. Trước khi bước vào xe, Tuệ Anh quay lại nhìn Minh, một cái nhìn đầy hàm ý. "Những con số lẻ đôi khi lại dễ nhớ hơn những con số tròn, đúng không?"
Minh đứng nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau dòng người đông đúc. Anh đưa tay chạm vào túi áo, nơi vẫn còn giữ tờ hóa đơn sáu mươi lăm nghìn đồng được gấp gọn. Mùa hạ này, anh bắt đầu nhận ra rằng, những bản vẽ đối xứng nhất cũng không thể đẹp bằng những khoảnh khắc vụn vặt và chân thực mà anh vừa trải qua.
Sự gắn kết giữa họ đã bước qua giai đoạn xã giao, để chạm vào những phần đời khuất lấp mà cả hai đều hèn nhát không dám đối diện một mình.