Sự yên tĩnh mang tính nghi thức của Saint-Mary thường chỉ bị phá vỡ bởi tiếng chuông báo giờ hoặc những bản nhạc cổ điển vang lên từ loa phát thanh. Thế nhưng, sáng thứ Ba tuần này, một luồng không khí lạ lẫm đã thổi qua những hành lang đá hoa cương. Một nhân vật mới xuất hiện, không mang theo sự khép nép của một kẻ mới đến, mà là thái độ thản nhiên của một người vừa đi dạo qua một vùng đất xa lạ.
Đặng Quân – một học sinh chuyển trường từ một học viện nghệ thuật tự do ở Berlin.
Không giống như Minh với những bộ suit may đo chuẩn mực, Quân xuất hiện trong chiếc áo khoác thợ máy bằng kaki sờn cũ, mái tóc hơi rối và một chiếc máy ảnh film luôn đeo lủng lẳng trước ngực. Hắn không có vẻ ngoài của một công tử thượng lưu, nhưng phong thái tự tin và ánh mắt sắc sảo của một kẻ đã nếm trải thế giới thực khiến người ta không thể rời mắt.
Giờ sinh hoạt chung tại đại sảnh, thầy Hiệu trưởng trịnh trọng giới thiệu Quân như một "luồng gió mới" cho dự án Di sản của trường.
"Đặng Quân sẽ tham gia vào nhóm nghiên cứu cấu trúc của Minh và Tuệ Anh. Với kinh nghiệm về kiến trúc tái chế và nhiếp ảnh tư liệu, em ấy sẽ giúp chúng ta có những góc nhìn hiện thực hơn," thầy nói.
Minh ngồi ở hàng ghế đầu, đôi lông mày hơi nhướn lên. Anh cảm nhận được một sự xáo trộn trong trật tự vốn có của mình. Khi Quân bước xuống khán đài, hắn không ngồi vào vị trí dành cho khách mời mà đi thẳng đến chỗ Minh và Tuệ Anh, kéo ghế ngồi ngược lại, đối diện với hai người.
"Chào hai thiên tài," Quân cười, nụ cười của hắn mang theo chút hoang dã và không chút kiêng dè. "Tôi đã xem qua bản thảo sơ bộ của hai người. Rất đẹp, rất hoàn hảo... và cũng rất xa rời thực tế."
Tuệ Anh khựng lại, ngón tay cô siết nhẹ vào bìa cuốn sổ tay. "Xa rời thực tế?"
"Đúng vậy," Quân vừa nói vừa lật những tấm ảnh film mà hắn vừa chụp khu nhà cổ phía Tây lên bàn. "Minh muốn một cấu trúc đối xứng tuyệt đối, còn Tuệ Anh muốn một không gian âm thanh lý tưởng. Nhưng hai người quên mất một điều: Khu nhà đó nằm cạnh một khu dân cư nghèo. Tiếng trẻ con khóc, tiếng còi xe, mùi khói bếp... đó mới là linh hồn của mảnh đất đó. Nếu các người xây một cái bảo tàng bằng pha lê ở đó, nó sẽ chết yểu sau một tháng."
Minh lạnh lùng đáp lại: "Nhiệm vụ của chúng tôi là nâng tầm giá trị của trường, chứ không phải hòa tan vào sự lộn xộn của khu phố. Kiến trúc là sự định hướng cho tương lai."
"Tương lai không tồn tại nếu nó phủ nhận quá khứ và bối cảnh xung quanh," Quân nháy mắt, rồi quay sang nhìn Tuệ Anh, ánh mắt hắn dừng lại ở đôi bàn tay mảnh khảnh của cô. "Nghe nói cô chơi Piano rất giỏi. Nhưng cô đã bao giờ nghe tiếng gió thổi qua những ống thép hoen rỉ chưa? Đó mới là âm nhạc của thời đại này, không phải Mozart."
Sự xuất hiện của Quân như một tảng đá ném vào mặt hồ đang yên ả. Trong những giờ làm việc nhóm sau đó, Minh cảm thấy vị thế "kiến trúc sư trưởng" của mình bị đe dọa. Không phải vì Quân giỏi toán hơn anh, mà vì Quân sở hữu một thứ mà Minh luôn bị cha mình cấm đoán: Sự ngẫu hứng và khả năng kết nối với những điều bình dị.
Quân không ngồi trong thư viện. Hắn lôi cả nhóm ra ngoài công trường, bắt họ leo lên những giàn giáo lỏng lẻo, bắt họ chạm tay vào lớp vôi vữa mục nát.
"Nhìn đi, Minh," Quân chỉ vào một vết nứt trên tường. "Cái này không có trong bản vẽ 3D của cậu đâu. Nhưng chính vết nứt này là nơi cỏ dại mọc lên. Đó là sự sống. Cậu định che nó đi bằng một tấm kính cường lực sao?"
Minh đứng trên giàn giáo cao, gió thổi lồng lộng làm tung bay vạt áo sơ mi trắng. Anh nhìn vết nứt, rồi nhìn Quân. Anh nhận ra Quân chính là một phiên bản khác của bản thân – một phiên bản không có xiềng xích. Sự hiện diện của Quân khiến Minh phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất: Rằng toàn bộ sự tài giỏi của anh chỉ là một sự mô phỏng máy móc.
Trong khi đó, Tuệ Anh lại cảm thấy bị thu hút một cách kỳ lạ bởi tư duy của Quân. Hắn không nhìn cô như một "nàng thơ" để ngưỡng mộ, mà nhìn cô như một cộng sự có thể cùng hắn đi săn lùng những âm thanh "bẩn" của đường phố.
"Chiều nay, đừng tập đàn nữa," Quân nói với Tuệ Anh khi họ đang dọn đồ. "Đi với tôi đến khu chợ sau trường. Tôi muốn cô nghe tiếng dao băm trên thớt gỗ. Nhịp điệu của nó còn điên cuồng hơn cả bản Tempest của cô đấy."
Tuệ Anh vô thức nhìn sang Minh. Cô thấy anh đang đứng lặng lẽ thu dọn thước đo laser, bóng lưng anh cô độc giữa đống đổ nát. Một sự giằng xé len lỏi trong lòng cô. Cô muốn khám phá thế giới của Quân, nhưng cô lại không nỡ rời bỏ sự bình yên đầy áp lực mà cô và Minh vừa mới tạo dựng được.
"Minh cũng sẽ đi chứ?" Tuệ Anh hỏi.
Minh ngước lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt đầy thách thức của Quân. "Tôi có việc ở văn phòng của cha," anh trả lời, giọng nói trở lại vẻ cứng nhắc thường ngày. "Hai người cứ đi đi."
Minh bước đi, tiếng giày da gõ nhịp khô khốc trên mặt đất toàn sỏi đá. Anh biết, Quân không chỉ thách thức dự án của anh, mà còn đang thách thức cả sự kết nối mong manh giữa anh và Tuệ Anh. Lần đầu tiên trong đời, Trịnh Hoàng Minh cảm thấy sự hoàn hảo của mình là một khiếm khuyết.
Trong sảnh đường cũ kỹ, Quân đứng cạnh Tuệ Anh, chiếc máy ảnh film trên tay hắn khẽ "tách" một tiếng, bắt trọn khoảnh khắc bóng lưng Minh khuất dần.
"Cậu ta là một bản vẽ đẹp," Quân nói nhỏ, mắt vẫn nhìn vào ống ngắm. "Nhưng cậu ta cần phải bị xé rách một chút mới có thể trở thành một con người thực sự."
Chương 7 khép lại với sự phân cực rõ rệt. Ngai vàng của Minh không còn vững chãi, và trái tim của Tuệ Anh bắt đầu dao động trước những trải nghiệm mới mẻ. Mùa hạ của họ không còn chỉ có hai người, mà đã có thêm một biến số đầy nguy hiểm.