Sự xuất hiện của Đặng Quân giống như một chất xúc tác làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc hóa học giữa Minh và Tuệ Anh. Nếu trước đó họ là hai thực thể cô độc tìm thấy nhau trong sự đồng điệu của áp lực, thì giờ đây, sự tự do phóng khoáng của Quân đã vô tình đẩy họ ra xa hơn, khiến mỗi người lùi lại phía sau lớp vỏ bọc an toàn của mình để quan sát người kia.
Đêm tại biệt thự họ Trịnh luôn mang một màu xanh xám lạnh lẽo của những ánh đèn LED thông minh. Minh ngồi trước dàn máy tính ba màn hình, những thông số kỹ thuật hiện lên chi chít. Thế nhưng, con trỏ chuột đã dừng lại ở một thư mục trống hơn một giờ đồng hồ.
Anh mở hòm thư cá nhân, gõ một dòng tiêu đề: “Về buổi thực địa chiều nay”.
Bàn tay anh dừng lại trên bàn phím. Anh muốn hỏi Tuệ Anh rằng cô có thực sự thích cái cách Quân kéo cô vào những khu chợ ồn ào, những nơi mà mùi mồ hôi và tiếng cãi vã át cả tiếng dương cầm hay không. Anh muốn hỏi cô có thấy Quân thú vị hơn một kẻ chỉ biết đo đạc những bức tường bằng tia laser như anh không.
“Tuệ Anh, tôi nghĩ chúng ta cần thảo luận lại về tính ứng dụng của âm thanh trong dự án. Những gợi ý của Quân có vẻ hơi cực đoan...”
Minh xóa dòng đó. Anh nhận ra nó sặc mùi đố kỵ. Một Trịnh Hoàng Minh luôn tự hào về sự khách quan không thể để lộ sự nhỏ nhen như thế. Anh gõ lại:
“Tuệ Anh, tôi hy vọng em không quá mệt sau buổi đi cùng Quân. Em vẫn còn buổi tập quan trọng vào sáng mai. Đừng để những thứ ngẫu hứng làm xao nhãng mục tiêu của chúng ta.”
Minh nhìn chằm chằm vào màn hình. Từng chữ hiện lên như những nhát cắt khô khốc. Anh biết mình đang nói bằng giọng của cha mình, giọng của một kẻ bề trên luôn kiểm soát. Đó không phải là điều anh muốn nói. Điều anh muốn nói là: “Tôi đã đứng đợi em ở cổng trường suốt ba mươi phút chỉ để nhìn thấy em bước xuống từ xe máy của Quân với nụ cười mà tôi chưa từng thấy.”
Anh nhấn phím Delete cho đến khi màn hình chỉ còn lại một màu trắng tinh khôi của hòm thư nháp.
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự hoa lệ của nhà họ Lâm, Tuệ Anh cũng đang đối diện với sự im lặng đáng sợ. Cô vừa kết thúc ba tiếng đồng hồ tập đàn dưới sự giám sát của giáo viên người Pháp qua màn hình trực tuyến. Đôi đầu ngón tay cô tê dại, râm ran đau.
Cô cầm điện thoại, mở phần tin nhắn với Minh. Lần cuối cùng họ nhắn tin là về một tệp đính kèm bản vẽ mặt cắt. Cô gõ:
“Minh, hôm nay ở khu chợ, tôi đã nghe thấy tiếng những chiếc chuông gió bằng tre va vào nhau giữa tiếng sấm xa xa. Nó không phải âm nhạc cổ điển, nhưng nó khiến tôi thấy mình đang sống. Tôi ước gì lúc đó anh ở đó thay vì ở văn phòng của cha anh.”
Ngón tay cô chần chừ trên nút gửi. Cô tưởng tượng ra gương mặt điềm tĩnh của Minh khi đọc những dòng này. Anh sẽ trả lời sao? Có lẽ anh sẽ nói rằng tiếng chuông tre không đủ cao sang để đưa vào dự án, hoặc anh sẽ nhắc cô về thời hạn nộp báo cáo. Sự lý trí đến tàn nhẫn của Minh là thứ cô ngưỡng mộ, nhưng cũng là thứ khiến cô sợ hãi nhất.
Cô xóa đi, viết lại một dòng khác ngắn gọn hơn:
“Dự án phía Tây cần điều chỉnh lại phần âm học ở sảnh chính. Quân có lý về việc tiếng ồn môi trường. Mai chúng ta gặp nhau ở phòng Lab nhé?”
Rồi cô lại xóa. Quá công việc. Quá xa cách.
Tuệ Anh buông điện thoại, nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng ngoài kia đang bị mây đen che khuất từng phần. Cô nhận ra rằng, điều khó khăn nhất giữa cô và Minh không phải là việc họ không có gì để nói, mà là họ có quá nhiều thứ để nói nhưng lại không biết phải dùng ngôn ngữ nào để đối phương hiểu mà không làm tổn thương sự kiêu hãnh của nhau.
Họ giống như hai người đang đứng ở hai bờ vực, cố gắng tung những sợi dây về phía đối diện nhưng lại sợ sợi dây quá ngắn hoặc đối phương sẽ không bắt lấy.
Sáng hôm sau, tại thư viện Saint-Mary.
Minh và Tuệ Anh gặp nhau. Cả hai đều mang quầng thâm nhạt dưới mắt — dấu vết của một đêm dài đấu tranh với những bức thư không gửi. Họ nhìn nhau, một khoảnh khắc ngập ngừng kéo dài hơn thường lệ.
"Em trông có vẻ thiếu ngủ," Minh lên tiếng trước, giọng anh vẫn duy trì sự lịch thiệp như một thói quen.
"Anh cũng vậy," Tuệ Anh đáp, cô mở laptop ra để tránh ánh nhìn của anh. "Có lẽ do dự án bắt đầu vào giai đoạn căng thẳng."
"Ừ, đúng là vậy."
Họ bước vào công việc, bàn bạc về những con số, những bản vẽ và những tần số âm thanh một cách trơn tru. Không ai nhắc đến Đặng Quân, không ai nhắc đến cơn mưa, cũng không ai nhắc đến bát mì sáu mươi lăm nghìn đồng. Nhưng mỗi khi tay họ vô tình chạm nhau trên mặt bàn gỗ, một luồng điện nhẹ lại xẹt qua, nhắc nhở họ về những gì đã bị nén lại trong thư mục Draft của trái tim.
Dự án vẫn tiến triển, sự hoàn hảo vẫn được duy trì, nhưng dưới mặt hồ tĩnh lặng ấy, những gợn sóng của sự bất an và khao khát được thấu hiểu đang bắt đầu lan tỏa. Những bức thư không gửi vẫn nằm đó, tích tụ lại như một khối thuốc nổ êm dịu, chỉ chờ một mồi lửa từ thực tế để bùng phát.
Mùa hạ của họ, từ sự giao thoa, đã bắt đầu chuyển sang sự thăm dò đầy đau đớn.