Thành phố vào tháng Sáu, những cơn mưa rào đến bất chợt và dai dẳng như muốn nhấn chìm mọi thứ vào một màu xám xịt buồn bã. Nhật Linh đứng lặng yên dưới tán ô đen, đôi giày cao gót đã lấm lem bùn đất từ lúc nào không hay. Trước mắt cô, những vòng hoa trắng muốt bắt đầu rũ xuống dưới sức nặng của nước mưa.
Hôm nay là tròn mười năm ngày Hoàng Nam rời bỏ thế giới này.
Mười năm. Một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, đủ để một thành phố thay da đổi thịt, nhưng dường như chẳng đủ để xóa nhòa cái cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm trái tim Linh mỗi ngày. Cô nhìn lên tấm ảnh thờ, chàng trai trong ảnh vẫn mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm. Đôi mắt anh nheo lại, tràn đầy hy vọng và những hoài bão chưa kịp thực hiện. Còn cô, Linh của tuổi hai mươi tám, chỉ thấy mình là một cái xác không hồn, già cỗi và mệt mỏi trong bộ đồ công sở tối màu.
"Nam à, nếu ngày đó tớ không gọi cậu đến..."
Linh lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại giữa tiếng mưa tầm tã. Những người bạn cùng lớp năm xưa cũng đến, họ gật đầu chào nhau một cách xã giao rồi vội vã rời đi với những bộn bề lo toan riêng của cuộc sống người lớn. Chẳng còn ai nhắc về trận bóng rổ năm ấy, cũng chẳng ai nhớ về lời hứa cùng nhau đi ngắm biển sau khi biết điểm thi đại học. Chỉ có Linh là vẫn kẹt lại ở mùa hè năm mười tám tuổi đó, trong cái đêm bế giảng đẫm máu và nước mắt.
Khi nghĩa trang chỉ còn lại mình cô, Linh lảo đảo bước ra cổng. Cô không muốn về nhà, nơi chỉ có bốn bức tường và sự cô độc. Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm đến hiệu sách cũ có tên "Thời Gian" – nơi ngày xưa cô và Nam thường trốn học để đến đọc ké truyện tranh.
Hiệu sách vắng lặng, mùi giấy cũ quyện với mùi ẩm mốc của mưa tạo nên một không gian đặc quánh sự hoài niệm. Ông chủ tiệm già nua, mắt kèm nhèm nhìn cô qua cặp kính dày cộp:
"Cháu lại đến tìm ký ức sao?"
Linh không trả lời, cô bước sâu vào dãy kệ gỗ nằm trong cùng, nơi ánh sáng lờ mờ không rọi tới được. Tay cô vô tình chạm phải một vật thể bằng thủy tinh lạnh lẽo. Đó là một chiếc đồng hồ cát có hình thù kỳ lạ, phần khung được chạm khắc bằng gỗ mun với những hoa văn uốn lượn như những sợi dây xích. Cát bên trong không phải màu trắng hay vàng, mà là một màu xanh lục sâu thẳm, lấp lánh như bụi sao.
"Chiếc đồng hồ này không bán," tiếng ông lão vang lên sau lưng khiến Linh giật mình. "Nó chỉ dành cho những người sẵn sàng trả giá."
"Trả giá bằng gì ạ?" Linh thẫn thờ hỏi, mắt vẫn không rời khỏi dòng cát đang chảy chậm chạp.
"Bằng chính thứ mà cháu đang khao khát giữ lại nhất: Ký ức."
Linh cười khổ. Ký ức về Nam là thứ duy nhất cô có, nhưng cũng là thứ khiến cô đau đớn nhất. Nếu có thể dùng nó để đổi lấy một cơ hội, dù chỉ là một lần được nhìn thấy anh bình an vô sự, cô cũng cam lòng. Cô đưa tay chạm vào mặt kính của đồng hồ cát. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
"Nếu tôi ước... anh ấy được sống?"
"Thì một phần tâm hồn cháu sẽ phải ở lại với bóng tối để bù đắp cho sự sống đó. Cứ mỗi lần cháu thay đổi một định mệnh, ký ức của cháu về người đó sẽ mất đi một phần. Cho đến khi, người ấy được sống, nhưng trong đầu cháu, anh ta chỉ là một người xa lạ. Cháu có chấp nhận không?"
Linh không hề do dự. Nỗi đau mười năm qua đã biến thành một loại chấp niệm điên cuồng. Cô lật ngược chiếc đồng hồ cát.
Ngay lập tức, một tiếng "ầm" vang dội như sấm đánh ngang tai. Không gian xung quanh Linh bắt đầu vặn xoắn, những kệ sách tan chảy thành những vệt màu loang lổ. Màu xanh của cát tràn ra, bao phủ lấy tầm nhìn của cô. Linh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bị kéo tuột vào một hố đen không đáy.
Tiếng mưa rào bên ngoài biến mất. Thay vào đó là một âm thanh xa xăm, đều đặn...
Cạch. Cạch. Cạch.
Đó là tiếng quạt trần cũ kỹ đang quay trên đỉnh đầu. Mùi mưa ẩm mốc của hiệu sách được thay thế bằng mùi phấn bảng nồng nàn và mùi mồ hôi đặc trưng của một lớp học nam sinh sau giờ thể dục.
Linh nheo mắt, ánh nắng gắt của mùa hè rọi thẳng vào mặt khiến cô choáng váng. Cô thấy mình đang gục đầu xuống một chiếc bàn gỗ đầy những vết khắc tên và hình vẽ bậy. Một bàn tay to lớn, ấm áp bất ngờ vỗ mạnh vào vai cô:
"Này Nhật Linh! Ngủ nướng kỹ thế? Thầy dạy toán sắp vào rồi đấy, định để ông ấy phạt đứng hành lang cả tiết à?"
Linh đứng hình. Cái giọng nói trầm ấm này, cái cách gọi tên thô lỗ nhưng đầy quan tâm này... Cô run rẩy ngẩng đầu lên.
Trước mặt cô là Hoàng Nam. Anh mặc chiếc áo đồng hồ trắng mở cúc cổ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nụ cười tinh nghịch vẫn còn đọng lại trên môi. Anh vẫn mười bảy tuổi, rực rỡ và sống động đến mức khiến tim cô thắt lại.
Linh không kìm được mà đưa tay ra, chạm nhẹ vào gò má nóng hổi của anh.
"Nam... là cậu thật sao?"
Nam ngẩn người, mặt hơi đỏ lên vì hành động đường đột của cô, anh lùi lại một chút rồi cười lớn:
"Gì thế này? Nay lại còn giở trò cảm động cơ à? Ngủ mơ thấy tớ trúng số hay gì?"
Linh bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô đã trở về rồi. Mùa hè năm ấy, nơi bi kịch chưa bắt đầu. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được một cơn đau nhói ở đại não. Một hình ảnh nào đó về món quà sinh nhật đầu tiên Nam tặng cô vào năm lớp 10 bỗng chốc mờ đi, rồi biến mất hoàn toàn, như thể nó chưa từng tồn tại.
Trò chơi với tử thần chính thức bắt đầu.