MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 2

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 2

1,336 từ · ~7 phút đọc

Linh ngồi chết lặng giữa tiếng ồn ào của lớp học. Xung quanh cô, những nam sinh đang đuổi bắt nhau, tiếng thước kẻ đập vào bàn rầm rầm, và cả tiếng lật giấy sột soạt. Mọi thứ thực tế đến mức tàn nhẫn. Cô đưa tay bấu chặt vào mép bàn gỗ, cảm nhận rõ rệt những vết sần sùi và cái lạnh của lớp sơn đã tróc.

"Này, cậu bị sao thế? Sao lại khóc?"

Nam hơi bối rối. Cậu gãi gãi mái tóc húi cua còn vương chút hơi nóng của sân bóng, cúi sát mặt xuống để nhìn thẳng vào mắt Linh. Ở khoảng cách này, Linh có thể nhìn thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt trong veo của cậu — một cô nữ sinh mười bảy tuổi với đôi mắt đỏ hoe và gương mặt bàng hoàng.

"Tớ... tớ chỉ gặp một giấc mơ rất tệ." Linh nghẹn ngào, vội vàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt.

"Mơ thấy tớ đòi nợ à? Hay mơ thấy thầy giám thị bắt được thư tình của cậu?" Nam nhe răng cười, cái lúm đồng tiền bên má trái hiện rõ. Cậu lấy trong túi quần ra một chiếc khăn giấy nhăn nhúm, vụng về nhét vào tay cô. "Thôi nín đi, tí nữa tan học tớ bao trà sữa. Coi như bù đắp cho cái 'giấc mơ tệ' của cậu."

Linh nắm chặt chiếc khăn giấy, cảm giác ấm áp từ bàn tay cậu vẫn còn vương lại trên đó. Cô muốn ôm chầm lấy cậu, muốn hét lên rằng cậu phải cẩn thận, rằng cậu đừng bao giờ đi con đường đó vào đêm bế giảng. Nhưng ngay khi cô vừa định mở lời, một cơn đau đầu dữ dội như mũi khoan đâm vào thái dương khiến cô lảo đảo.

Trong tâm trí Linh, một cánh cửa ký ức bất chợt đóng sầm lại.

Cô cố gắng nhớ về món quà đầu tiên Nam tặng mình. Cô biết chắc chắn có một món quà, bởi vì ở tương lai mười năm sau, cô luôn trân trọng nó như báu vật. Nhưng giờ đây, khi cố hình dung, cô chỉ thấy một khoảng trắng xóa. Nó là một con búp bê? Một cuốn sổ? Hay một chiếc kẹp tóc? Không có gì cả. Chỉ còn lại một cảm giác mơ hồ về niềm vui đã bị đánh cắp.

Linh hốt hoảng nhìn xuống chiếc đồng hồ cát đang nằm sâu trong ngăn bàn. Cát xanh vẫn chảy, từng hạt, từng hạt một như đang đếm ngược sự tồn tại của cô trong thế giới ký ức của chính mình.

"Linh! Lên bảng làm bài này cho thầy!"

Tiếng quát của thầy giáo dạy Toán — thầy Tùng "Hắc ín" — vang lên như tiếng sét, kéo Linh trở lại thực tại. Cả lớp im phăng phắc. Linh nhìn lên bảng đen, những công thức đạo hàm, tích phân chồng chéo lên nhau. Với một người đã đi làm mười năm như cô, những con số này chẳng khác nào cổ tự.

Linh đứng dậy một cách máy móc, đôi chân run rẩy bước lên bục giảng. Cô cầm viên phấn, tay đổ mồ hôi lạnh. Cả lớp bắt đầu xì xào: "Nữ thần Toán học của lớp nay bị sao thế?", "Chắc lại thức đêm cày phim rồi".

Nam ở phía dưới cũng lộ vẻ lo lắng. Cậu cuộn tròn một tờ giấy, viết gì đó thật nhanh rồi định ném lên cho cô. Nhưng thầy Tùng đã nhanh hơn:

"Hoàng Nam! Em định làm gì? Muốn lên đứng cạnh bạn à?"

"Dạ không ạ... em chỉ thấy... hôm nay bạn ấy hơi chóng mặt." Nam lúng búng bào chữa.

Linh nhìn vào bảng đen, rồi nhìn xuống Nam. Cô nhớ lại trong ký ức cũ, ngày hôm nay cô đã giải bài toán này một cách xuất sắc, nhận được điểm 10 và cả lời khen ngợi của thầy. Nhưng hiện tại, đầu óc cô trống rỗng. Để thay đổi định mệnh của Nam, cô phải can thiệp vào những sự kiện lớn, nhưng dường như sự hiện diện của cô ở đây đã bắt đầu gây ra những hiệu ứng cánh bướm nhỏ nhất.

"Em không làm được ạ." Linh buông viên phấn, cúi đầu.

Cả lớp ồ lên kinh ngạc. Thầy Tùng nhíu mày, gõ thước lên bàn: "Nhật Linh, em không khỏe sao? Thôi được rồi, về chỗ đi. Hoàng Nam, lên giải thay bạn!"

Nam ngớ người, chỉ tay vào mũi mình: "Thầy ơi, thầy biết thừa sức học của em mà. Em chỉ biết giải... giải vây cho bạn thôi chứ có biết giải tích đâu."

Tiếng cười rộ lên khắp phòng học. Giữa bầu không khí náo nhiệt ấy, Linh ngồi phịch xuống ghế, tim đập loạn nhịp. Cô nhận ra một sự thật đáng sợ: Mỗi lần cô thất bại trong việc tái hiện lại quá khứ một cách chính xác, hoặc mỗi khi cô có một hành động khác biệt so với "Linh của phiên bản cũ", sự trừng phạt về ký ức sẽ diễn ra nhanh hơn.

Buổi học trôi qua trong sự mơ hồ. Khi tiếng chuông báo giờ chơi vang lên, Nam không ra sân bóng như mọi khi mà ngồi lại, dùng khuỷu tay hích vào tay Linh.

"Này, thật sự là có chuyện gì à? Cậu làm tớ sợ đấy Linh. Bình thường cậu chỉ cần nhìn qua là biết đáp án mà."

Linh quay sang nhìn cậu. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm, những sợi tóc tơ trên đỉnh đầu Nam trông như được dát vàng. Cô khẽ hỏi, giọng run run:

"Nam này, cậu có nhớ... cậu đã tặng tớ cái gì vào sinh nhật năm lớp 10 không?"

Nam ngẩn ra một giây, rồi bật cười lớn, gõ nhẹ vào trán cô: "Cái đồ ngốc này, ngủ quên đến lú lẫn rồi sao? Tớ tặng cậu chiếc vòng tay bằng dây thừng tự tết, cậu còn chê nó xấu nên bắt tớ đeo vào cổ tay cậu suốt cả tuần còn gì? Kia kìa, trên tay cậu vẫn còn dấu vết kìa!"

Linh nhìn xuống cổ tay trái. Một vệt lằn mờ nhạt vẫn còn đó, nhưng chiếc vòng dây thừng đã không còn ở đó nữa. Cô kinh hoàng nhận ra, những vật chất liên quan đến ký ức bị mất cũng đang dần biến đổi. Cô đã quên chiếc vòng, và giờ chiếc vòng cũng biến mất khỏi thực tại này.

"Sao thế? Mất vòng rồi à?" Nam nhíu mày, cầm lấy tay cô kiểm tra. "Chắc cậu làm rơi ở đâu rồi. Để lát tớ tết cái khác cho, làm gì mà mặt nghệt ra như mất sổ gạo thế."

Linh nhìn bàn tay Nam đang nắm lấy tay mình. Sự ấm áp này là thật, nhưng nỗi sợ hãi trong cô cũng là thật. Cô vừa cứu được Nam khỏi sự trách mắng của thầy giáo (bằng cách để mình bị phạt thay), nhưng cái giá phải trả là một mảnh nhỏ của tình bạn giữa hai người đã bốc cháy thành tro bụi.

"Nam à," Linh nói, giọng kiên định hơn. "Từ giờ trở đi, dù tớ có làm gì lạ lùng, dù tớ có quên mất những điều chúng ta từng trải qua... thì cậu cũng đừng rời xa tớ nhé. Được không?"

Nam hơi sững sờ trước sự nghiêm túc của cô. Cậu thu lại vẻ cợt nhả, nhìn sâu vào mắt Linh, rồi giơ ngón tay út ra:

"Hứa. Dù cậu có hóa điên thì Hoàng Nam này vẫn sẽ là cái đuôi của cậu. Được chưa đại tiểu thư?"

Linh móc ngoéo tay với cậu. Gió từ cửa sổ thổi vào, làm tung bay những trang sách trên bàn. Cô biết, cuộc hành trình này chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả sẽ còn tàn khốc hơn nhiều. Cô phải cứu anh, dù cho đến cuối cùng, trong thế giới của cô, cái tên Hoàng Nam chỉ còn là một ký hiệu không lời đáp.