Linh ngồi trong phòng học vắng lặng, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ như xé toạc không gian tĩnh mịch của buổi trưa hè. Trên bàn, chiếc đồng hồ cát màu xanh vẫn thầm lặng làm công việc của nó. Những hạt cát li ti rơi xuống đều đặn, mỗi hạt rơi là một tích tắc của quá khứ đang bị nghiền nát.
Cô mở cuốn sổ tay mới mua ở hiệu sách đầu cổng trường, nắn nót viết lên trang đầu tiên bằng nét chữ run rẩy: “Hoàng Nam. Sinh ngày 15 tháng 5. Thích ăn bún chả nhưng không ăn hành. Ghét môn Hóa, cực kỳ giỏi bóng rổ. Vết sẹo nhỏ ở đuôi mày trái là do ngã xe năm lớp 9 khi cố chở mình đi mua kem.”
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng lục lọi trong trí não để điền thêm những chi tiết khác. Thế nhưng, cô chợt khựng lại. Một cảm giác trống rỗng đáng sợ ập đến.
“Vết sẹo ở đuôi mày trái...” cô lẩm bẩm, rồi bàng hoàng nhận ra mình không thể nhớ nổi tại sao Nam lại ngã xe. Cô nhớ có một vụ ngã xe, nhớ có cây kem, nhưng hình ảnh về gương mặt Nam lúc đó — lúc cậu nhăn nhó vì đau hay lúc cậu cười xòa trấn an cô — đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khung hình nhòe mờ như bị dính nước mưa.
Cái giá của việc ngăn cản trận bóng rổ ở chương trước đã bắt đầu vận hành.
“Linh! Sao không đi ăn trưa? Ngồi đây luyện chữ à?”
Nam từ đâu nhảy bổ vào từ cửa sau, mồ hôi nhễ nhại, tay vẫn ôm quả bóng cam nồng mùi cao su. Cậu đặt mạnh quả bóng lên bàn, làm cuốn sổ của Linh suýt rơi xuống đất. Linh vội vàng gập sổ lại, giấu vào cặp như thể đang che đậy một bí mật tội lỗi.
“À... tớ chưa đói. Cậu không đi ăn với mấy đứa trong đội sao?” Linh hỏi, cố giữ giọng bình thản.
Nam kéo một chiếc ghế ngồi ngược lại đối diện với cô, hai tay khoanh trên thành ghế, cằm tỳ lên đó. Cậu nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên:
“Mấy ông kia đi ăn cả rồi. Tớ thấy cậu lạ lắm nhé. Từ sáng tới giờ cứ như người mất hồn. Này...” Nam hạ thấp giọng, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường, “Có phải cậu giận tớ vì chuyện gì không? Hay là tại tớ không đi đá bóng chiều nay nên cậu thấy... không quen?”
Linh nhìn thẳng vào mắt cậu. Đôi mắt ấy vẫn sáng, vẫn đầy sức sống, không hề có bóng dáng của sự chết chóc hay mười năm cô độc trong nghĩa trang. Cô khẽ lắc đầu, đưa tay lên định vuốt lại lọn tóc mai của cậu nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Cô sợ. Sợ rằng mỗi lần chạm vào anh, mỗi lần tạo ra một kỷ niệm mới, những mảnh vỡ cũ sẽ lại rơi rụng nhanh hơn.
“Không giận. Chỉ là tớ hơi lo cho kỳ thi sắp tới thôi.” Cô nói dối.
“Xì, học sinh giỏi quốc gia mà lo thi học kỳ? Cậu nói dối tệ thật đấy Nhật Linh.” Nam bĩu môi, rồi bất ngờ vươn tay vò đầu cô làm mái tóc buộc đuôi ngựa của Linh rối tung lên. “Đi thôi, tớ vừa phát hiện ra quán mì quảng mới mở ở hẻm bên cạnh, nghe bảo ngon lắm. Đi ăn lấy sức mà... lo lắng tiếp.”
Linh bị Nam kéo đứng dậy. Khi bước ra khỏi cửa lớp, cô vô tình ngoái lại nhìn chiếc đồng hồ cát trong ngăn bàn. Màu xanh của cát dường như đậm hơn một chút, và phần cát ở phía trên đã vơi đi thấy rõ.
Quán mì quảng nhỏ nằm sâu trong hẻm, che bởi một tấm bạt cũ mèm. Nam gọi hai bát lớn, không quên dặn bà chủ: “Một bát không hành cho bạn cháu nhé!”
Linh khựng lại. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Tại sao cậu ấy lại biết mình không ăn hành? — Câu hỏi đó vừa hiện ra trong đầu đã khiến Linh rùng mình kinh hãi. Cô lục tìm trong ký ức. Rõ ràng, cô nhớ Nam là người không ăn hành, nên cô luôn là người nhặt hành từ bát của cậu sang bát mình. Nhưng giờ đây, trong tâm trí cô, thông tin đó lại bị đảo ngược. Cô bắt đầu nghi ngờ chính trí nhớ của mình.
“Sao thế? Lại nghệt mặt ra rồi?” Nam đẩy bát mì đến trước mặt cô, ân cần tách đôi đũa tre đưa tận tay. “Ăn đi, cậu mà sụt cân là mẹ tớ mắng tớ chết đấy. Bà ấy lúc nào cũng bảo tớ phải chăm sóc 'con gái nuôi' của bà cho tốt.”
Linh cầm đôi đũa, tay run bần bật. Mẹ Nam... Cô cố gắng nhớ mặt bà. Một người phụ nữ dịu dàng, thường xuyên làm bánh quy cho cô. Nhưng hình ảnh gương mặt bà lúc này lại giống như một bức tranh bị ai đó dùng cục tẩy xóa đi loang lổ. Cô nhớ bà rất tốt, nhưng cô không thể nhớ nổi nụ cười của bà trông như thế nào.
Từng miếng mì nuốt xuống cổ họng đắng chát. Linh nhận ra, việc cô ngăn cản Nam ra sân bóng — một sự kiện nhỏ — đã khiến cô đánh mất toàn bộ ký ức chi tiết về gia đình anh.
“Nam này,” Linh đột ngột hỏi khi đang ăn, “Chiều nay cậu định làm gì khi không đi đá bóng?”
Nam ngẫm nghĩ một chút rồi nháy mắt tinh nghịch: “Tớ định về nhà vẽ. Tớ đang vẽ dở một bức tranh, định tặng một người vào dịp quan trọng. Mà thôi, bí mật!”
Linh mỉm cười chua chát. Cô biết bức tranh đó. Ở kiếp trước, Nam đã tặng nó cho cô vào đêm bế giảng, ngay trước khi tai nạn xảy ra. Đó là bức tranh vẽ cô đang ngồi đọc sách dưới tán cây bàng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên tóc. Bức tranh đó sau này đã bị máu thấm đẫm một góc...
“Đừng vẽ tớ.” Linh buột miệng nói.
Nam khựng lại, đôi đũa dừng giữa chừng: “Hả? Sao cậu biết tớ vẽ cậu?”
Linh bối rối, cúi gắm mặt vào bát mì: “Thì... thì cậu có biết vẽ ai khác ngoài tớ đâu.”
Nam bật cười, tiếng cười giòn tan làm tan đi bầu không khí ngột ngạt: “Tự tin gớm nhỉ! Nhưng đúng thật, ngoài cậu ra tớ chẳng thấy ai đủ 'đẹp' để tớ tốn màu vẽ cả. Mà tại sao lại không cho vẽ? Cậu sợ tớ vẽ xấu à?”
“Không phải.” Linh ngước nhìn anh, ánh mắt chứa chan một nỗi sầu muộn mà một chàng trai mười bảy tuổi không bao giờ hiểu nổi. “Chỉ là... tớ sợ những thứ nằm trên giấy sẽ bền vững hơn những thứ nằm trong đầu. Tớ sợ một ngày nào đó, tớ chỉ còn có thể nhìn thấy cậu qua tranh vẽ.”
Nam hơi ngẩn người. Cậu cảm nhận được điều gì đó rất lạ ở Linh, như thể cô đang đứng trước một vực thẳm và chỉ có cậu là sợi dây thừng duy nhất giữ cô lại. Cậu vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay đang siết chặt đôi đũa của cô.
“Nhật Linh, nghe này. Tớ không biết cậu đang gặp chuyện gì, nhưng tớ ở đây. Bằng xương bằng thịt. Tớ không phải là một bức tranh, cũng không phải là một giấc mơ. Cậu sẽ không mất tớ đâu.”
Linh nhìn xuống bàn tay hai người đang lồng vào nhau. Cô thầm nghĩ: Nam ơi, cậu sai rồi. Tớ không mất cậu, tớ đang cứu được cậu. Nhưng cái giá là tớ đang mất đi 'chính mình' của những ngày có cậu.
Khi hai người rời khỏi quán mì, một cơn gió lốc nhỏ cuốn theo những chiếc lá khô bay vòng quanh chân họ. Linh cảm thấy trong lòng nhẹ đi một chút, nhưng cái giá phải trả thì vẫn lù lù hiện ra ngay trước mắt. Cô chợt nhận ra mình đã quên mất đường về nhà Nam, dù trước đây cô có thể đi nhắm mắt cũng tới nơi.
Cô đã bắt đầu trở thành một người khách lạ trong chính quá khứ của mình.