MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 4

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 4

1,407 từ · ~8 phút đọc

Chiều thứ Sáu, bầu trời chuyển sang màu chì âm u. Sau khi tan học, thay vì ra sân bóng rổ như mọi khi, Hoàng Nam lững thững dắt xe đạp đi bên cạnh Linh trên con đường rợp bóng cây bằng lăng tím. Cậu dường như vẫn còn chưa quen với việc có quá nhiều thời gian rảnh rỗi vào buổi chiều.

"Này, không đi tập bóng, tớ thấy chân tay cứ bứt rứt kiểu gì ấy." Nam vừa đi vừa tung tẩy một quả cam mua vội ở cổng trường. "Hay là chúng mình đi xem phim đi? Nghe nói có phim hành động mới về rạp thị xã."

Linh không đáp. Cô đang mải nhìn vào lòng bàn tay mình. Những đường chỉ tay vẫn vậy, nhưng cô có cảm giác chúng đang mờ dần đi, giống như cách mà những ký ức về gia đình Nam đang tan biến. Cô cố gắng nhớ lại số nhà của mình ở kiếp trước, hay màu sơn cổng nhà Nam, nhưng tất cả chỉ là một khối màu xám xịt không hình thù.

"Linh? Cậu lại 'hồn treo cột buồm' rồi à?" Nam dừng lại, đưa tay quơ quơ trước mặt cô.

"À... tớ xin lỗi. Chiều nay tớ hơi mệt, chắc tớ về nhà nghỉ sớm thôi."

Linh định quay đi, nhưng đúng lúc đó, từ phía ngõ cụt gần trường vang lên tiếng xô xát và những tiếng chửi thề thô thiển. Một nhóm nam sinh mặc đồng phục lớp 12 đang quây quanh một cậu nhóc lớp 10 nhỏ thốn. Linh nhận ra ngay cậu nhóc đó — là Thành, em họ của Nam.

Trong ký ức của Linh, chiều nay chính là lúc Nam lao vào cuộc ẩu đả này để cứu em mình. Cậu đã bị một gậy bóng chày vụt trúng bả vai, dẫn đến một chấn thương âm ỉ khiến cậu phải từ bỏ giấc mơ thi vào Học viện Thể thao sau này. Đó là một trong những vết thương lòng lớn nhất của Nam mà Linh từng chứng kiến.

"Thành!" Nam hét lên khi nhận ra em mình. Không một chút do dự, cậu vứt chiếc xe đạp sang một bên, định lao vào đám đông đang hung hãn kia.

"Nam! Đừng!" Linh vội vàng nắm chặt lấy vạt áo đồng phục của cậu. Tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Đừng qua đó, bọn chúng có vũ khí đấy!"

"Buông tớ ra, Linh! Chúng nó đang đánh em tớ!" Ánh mắt Nam đỏ ngầu, sự rạng rỡ thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ cương nghị và có chút nóng nảy của một chàng trai mới lớn.

Linh biết mình phải hành động. Nếu cô để cậu đi, bả vai cậu sẽ gãy. Nếu cô ngăn cậu lại bằng cách khác, định mệnh sẽ bị bẻ lái. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ cát đang treo lủng lẳng ở quai cặp — nó đang phát ra một thứ ánh sáng xanh rực rỡ đến đau mắt.

"Nam, nhìn tớ này!" Linh hét lên, cô chạy lên phía trước, chắn ngang đường cậu. "Cậu vào đó sẽ bị thương. Để tớ gọi thầy giám thị, thầy đang ở ngay văn phòng Đoàn đằng kia!"

"Không kịp đâu!" Nam đẩy nhẹ Linh ra, nhưng cô vẫn kiên quyết ôm chặt lấy tay cậu.

Trong khoảnh khắc giằng co đó, một tên trong nhóm lớp 12 nhìn thấy Nam, hắn cầm một chai nước khoáng bằng thủy tinh ném mạnh về phía này. Theo phản xạ, Nam xoay người lại, lấy tấm lưng rộng lớn của mình che chắn cho Linh.

Xoảng!

Chai thủy tinh vỡ tan ngay dưới chân hai người. Một mảnh vỡ văng lên, sượt qua bắp tay của Linh, máu đỏ tươi bắt đầu thấm ra lớp áo trắng.

"Linh!" Nam hốt hoảng, cơn giận dữ lúc nãy lập tức bị dập tắt bởi nỗi lo lắng tột độ. Cậu quỳ xuống, đỡ lấy tay cô, mặt tái mét. "Cậu... cậu có sao không? Sao lại ngốc thế này?"

Tiếng động lớn cùng tiếng hô hoán của Linh đã thu hút sự chú ý của bác bảo vệ trường gần đó. Nhóm nam sinh kia thấy người lớn xuất hiện liền hốt hoảng bỏ chạy tán loạn. Thành được cứu, nhưng Linh thì đang chảy máu.

Ngay giây phút đó, một cơn đau đầu kinh hoàng ập đến với Linh, mạnh mẽ hơn tất cả những lần trước cộng lại. Cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang thò vào đại não mình, giật phăng đi một trang sách quan trọng nhất.

Cô quên rồi.

Cô hoàn toàn quên mất khuôn mặt của bố mình.

Linh ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, tiếng hét câm lặng nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhớ mình có một người cha, nhớ ông rất yêu thương cô, nhưng giờ đây khi cố hình dung, cô chỉ thấy một cái bóng đen mờ mịt. Tên của ông là gì? Giọng nói của ông trầm hay bổng? Ông thường gọi cô là gì khi về nhà?

Tất cả đã biến mất. Cái giá của việc bảo vệ đôi vai của Nam khỏi một chấn thương vĩnh viễn chính là việc cô trở thành một đứa con không còn ký ức về người sinh thành.

"Linh, cậu tỉnh lại đi! Đừng làm tớ sợ mà!" Nam cuống cuồng, cậu xé vội chiếc khăn quàng cổ để băng bó vết thương trên tay cô. Đôi bàn tay cậu run rẩy, những giọt nước mắt lo lắng bắt đầu rơi trên mu bàn tay Linh.

Linh ngước mắt nhìn Nam. Giữa cơn đau xé lòng vì mất đi ký ức về cha, cô thấy Nam vẫn ổn. Đôi vai cậu không bị thương, đôi bàn tay cậu vẫn mạnh mẽ. Cô đưa bàn tay không bị thương lên, chạm nhẹ vào những giọt nước mắt trên mặt anh.

"Tớ không sao... Nam ơi, tớ thực sự không sao..." Cô thào thào, dù trong lòng là một khoảng trống hoác đến rợn người.

"Cậu quá đáng lắm, Nhật Linh." Nam nghiến răng, giọng khàn đặc. "Từ bao giờ cậu lại liều mạng như thế? Nếu mảnh vỡ đó vào mặt cậu thì sao? Tớ... tớ thà bị đánh còn hơn nhìn thấy cậu chảy máu vì tớ."

Linh mỉm cười nhợt nhạt. Cô muốn nói với cậu rằng, một vết sẹo trên tay thì thấm thía gì so với vết sẹo trong tâm hồn cô lúc này. Cô đã đánh đổi cả gương mặt của người cha thân yêu nhất để đổi lấy tương lai thể thao cho cậu. Liệu có đáng không?

Trên đường đưa Linh về nhà (dưới sự chỉ dẫn của Thành vì Linh chợt nhận ra mình cũng chẳng nhớ rõ rẽ ngõ nào), Nam im lặng suốt cả quãng đường. Cậu nắm chặt tay lái, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vết băng bó trên tay Linh với vẻ tự trách sâu sắc.

Về đến cổng nhà — một ngôi nhà có giàn hoa giấy mà Linh chỉ cảm thấy "quen quen" chứ không còn thấy ấm áp như trước — cô đứng lại, nhìn Nam.

"Nam này, nếu một ngày tớ quên mất những người quan trọng nhất đối với tớ... cậu có ở bên cạnh nhắc cho tớ nhớ không?"

Nam sững người lại một lúc, rồi cậu bước tới, gõ nhẹ vào trán cô một cái rõ đau.

"Đồ ngốc, tớ đã hứa ở chương trước rồi mà? Dù cậu có quên cả thế giới, tớ vẫn sẽ đứng trước mặt cậu, tự giới thiệu lại từ đầu: 'Chào cậu, tớ là Hoàng Nam, người đẹp trai nhất cái trường này và là người sẽ bảo vệ cậu cả đời'. Nghe rõ chưa?"

Linh bật cười trong nước mắt. Cô quay lưng đi vào nhà, bước qua giàn hoa giấy đang rụng đầy sân. Trong túi xách, chiếc đồng hồ cát màu xanh vẫn chảy đều đặn. Mỗi hạt cát rơi xuống là một mảnh đời của cô bị xóa bỏ, để vẽ nên một cuộc đời mới cho anh.

Đêm đó, Linh ngồi trước gương, nhìn vào vết sẹo mới trên bắp tay. Cô cầm bút, viết thêm vào cuốn sổ tay: “Bố. Mình không nhớ mặt bố nữa. Nhưng mình nhớ bố rất thích hoa giấy.”

Dòng chữ nhòe đi vì nước mắt. Mười bảy tuổi, cô đang học cách trở thành một kẻ vô gia cư ngay trong chính ngôi nhà và ký ức của mình.