MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 5

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 5

1,285 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Hai, không khí ở trường Trung học Phổ thông Chu Văn An căng thẳng như một dây đàn bị kéo căng. Kỳ thi học kỳ hai đang cận kề, và với lứa học sinh cuối cấp, đây không chỉ là điểm số trên giấy mà còn là cuộc tập dượt cuối cùng cho trận chiến đại học sinh tử.

Linh ngồi trong lớp, trước mặt là cuốn sách Giáo khoa Lịch sử lớp 12 dày cộp. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ về Chiến dịch Điện Biên Phủ, nhưng chúng cứ như những con kiến bò nhốn nháo trước mắt.

Kỳ lạ thay, một người từng là biên tập viên sách như cô, người đã đọc qua hàng ngàn bản thảo, giờ đây lại thấy việc đọc hiểu trở nên khó khăn đến lạ lùng. Không phải vì kiến thức quá khó, mà vì một phần khả năng ngôn ngữ của cô đang bị chiếc đồng hồ cát tước đoạt. Mỗi khi cô cố gắng ghi nhớ một mốc thời gian lịch sử, cô lại cảm thấy một sợi dây liên kết nào đó trong đầu mình đứt phụt.

"Cậu chưa thuộc à? Bình thường cậu chỉ cần đọc qua một lần là nhớ cả trang mà?"

Nam từ đâu lù lù xuất hiện, tay cầm hai hộp sữa đậu nành mát lạnh, áp một hộp vào má Linh. Cái lạnh đột ngột làm cô rùng mình, kéo cô ra khỏi cơn lơ mơ.

"Tớ... dạo này tớ thấy hơi khó tập trung." Linh gượng cười, đón lấy hộp sữa.

Nam kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, vẻ mặt không còn vẻ cợt nhả của mọi khi. Cậu mở cuốn sách của mình ra — một cuốn sách nát bươm với những hình vẽ linh tinh ở góc trang — rồi đẩy sang phía Linh.

"Này, tớ có cách này. Thay vì nhớ con số, hãy nhớ nó giống như một trận đấu bóng rổ. Đây này, tướng Giáp điều quân giống như cách hậu vệ dẫn bóng vào khu vực 3 giây vậy..."

Linh nhìn vào những sơ đồ chiến thuật kỳ quặc mà Nam tự vẽ vào lề sách. Cô phì cười. Trong thế giới của Nam, mọi thứ đều rực rỡ và tràn đầy năng lượng. Nhưng nụ cười của cô nhanh chóng tắt ngấm khi cô nhìn xuống cổ tay mình. Vết sẹo từ mảnh chai ở chương trước đã đóng vảy, nhưng mỗi khi cô nhìn vào nó, cô lại cảm thấy một khoảng trắng trong tâm trí về người cha thân yêu rộng ra thêm một chút.

Sáng nay khi thức dậy, cô đã đứng trước bàn thờ của mẹ, và khi nhìn sang vị trí lẽ ra phải có ảnh của cha, cô chỉ thấy một khung ảnh trống không. Trong thế giới thực tại đã bị biến đổi này, dường như sự tồn tại của cha cô đang mờ dần đi vì ông là người có ảnh hưởng lớn nhất đến quỹ đạo cuộc đời cô. Cô cứu Nam, và định mệnh đang "thu hồi" lại những điểm tựa lớn nhất của cô để cân bằng cán cân sinh mệnh.

"Linh, cậu lại thẫn thờ rồi." Nam nhíu mày, đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Cậu có chắc là cậu ổn không? Hay là vết thương ở tay làm cậu sốt?"

"Tớ ổn mà Nam. Chỉ là... tớ đang nghĩ nếu sau này tớ không đỗ đại học thì sao?"

Nam bật cười, một tiếng cười sảng khoái làm mấy bạn học xung quanh phải ngoái nhìn. "Cậu mà không đỗ thì cái trường này chắc chẳng ai đỗ nổi. Mà thôi, nếu cậu không đỗ, tớ sẽ không đi học nữa. Tớ sẽ đi làm thuê rồi nuôi cậu, được chưa?"

"Đồ hâm." Linh mắng thầm, nhưng tim cô thắt lại. Ở kiếp trước, chính Nam mới là người không thể đi học vì chấn thương vai và những biến cố gia đình sau đó. Giờ đây, cậu đang đứng đây, khỏe mạnh và tràn đầy hứa hẹn, trong khi cô đang dần trở thành một thực thể rỗng tuếch.

Tiết học bắt đầu. Thầy giáo dạy Văn bước vào lớp với xấp đề cương dày cộp.

"Hôm nay chúng ta sẽ ôn tập về bài 'Sóng' của Xuân Quỳnh. Các em hãy phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu."

Linh mở vở ra. Cô cầm bút định viết, nhưng đôi tay bỗng dưng khựng lại. Lòng em nhớ đến anh... Cả trong mơ còn thức... Những câu thơ quen thuộc mà cô từng thuộc lòng, từng dùng để viết bao nhiêu bài bình luận sắc sảo, giờ đây bỗng nhiên trở nên xa lạ. Cô nhớ được giai điệu, nhưng cô quên mất mặt chữ. Chữ "Sóng" viết thế nào nhỉ? Có chữ 'g' ở cuối không?

Mồ hôi lạnh vã ra trên trán Linh. Đây không phải là quên kiến thức, đây là sự thoái hóa của nhận thức. Cô nhìn sang vở của Nam. Cậu đang hí hoáy viết, nét chữ rồng bay phượng múa, thỉnh thoảng còn quay sang nháy mắt với cô.

Linh cúi đầu, dùng hết sức bình sinh để điều khiển cây bút. Cô viết từng nét một, chậm chạp như một đứa trẻ lớp một đang tập tô.

“Tình yêu... là... đánh đổi...”

Cô chỉ viết được bốn chữ đó rồi dừng lại. Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, làm nhòe đi mực tím trên trang giấy trắng.

"Nhật Linh, em có vấn đề gì sao?" Thầy giáo bước xuống, lo lắng nhìn cô học sinh cưng của mình.

Linh không ngước lên, cô chỉ lắc đầu, vai run lên bần bật. Nam thấy vậy liền đứng bật dậy, chắn giữa Linh và thầy giáo.

"Thầy ơi, bạn ấy bị đau đầu cấp tính ạ. Để em đưa bạn ấy xuống phòng y tế!"

Không đợi thầy đồng ý, Nam đã thu dọn nhanh sách vở của cả hai vào cặp, một tay xách cặp, một tay dắt Linh ra khỏi lớp trước những ánh mắt ngơ ngác của bạn bè.

Ra đến hành lang vắng lặng, Nam mới dừng lại. Cậu xoay người Linh lại, hai tay giữ chặt vai cô, giọng nói vừa giận dữ vừa xót xa:

"Rốt cuộc là có chuyện gì? Cậu không biết viết chữ nữa à? Tớ đã nhìn thấy trang giấy của cậu. Linh, cậu đang giấu tớ điều gì?"

Linh nhìn vào mắt Nam. Cô muốn nói hết, muốn gào lên rằng cô đã từ bỏ mười năm tương lai, từ bỏ cả ký ức về cha mình để anh được sống. Nhưng cô không thể. Nếu cô nói ra sự thật về chiếc đồng hồ cát, quy luật của nó sẽ lập tức kết thúc cuộc hành trình này, và Nam sẽ biến mất mãi mãi.

"Tớ... tớ chỉ là quá mệt mỏi thôi." Cô nghẹn ngào.

Nam im lặng một hồi lâu, rồi bất ngờ kéo cô vào lòng. Một cái ôm chặt, nồng nàn mùi nắng và mùi áo đồng phục sạch sẽ.

"Đừng sợ. Nếu cậu quên cách viết chữ, tớ sẽ viết thay cậu. Nếu cậu quên cách đọc sách, tớ sẽ đọc cho cậu nghe. Chỉ cần cậu đừng biến mất như một cái bóng là được."

Linh tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn của người con trai mười bảy tuổi. Cô thầm nghĩ, mỗi hạt cát xanh rơi xuống đều đau đớn như một vết dao cắt, nhưng chỉ cần nhịp tim này còn đập, cô sẽ còn tiếp tục.

Dưới ngăn cặp của cô, chiếc đồng hồ cát khẽ rung lên. Một hạt cát lớn vừa rơi xuống.

Và trong một khoảnh khắc, Linh hoàn toàn quên mất sinh nhật của chính mình là ngày nào.