Buổi đại nhạc hội chào mừng ngày thành lập trường diễn ra vào một tối tháng Năm rực rỡ ánh đèn màu. Sân trường thường ngày vốn nghiêm trang giờ đây được bao phủ bởi những tiếng hò reo, tiếng loa đài dội vang và mùi hương của đủ loại đồ ăn vặt. Học sinh các khối lớp chạy đôn chạy đáo, người trang điểm, kẻ thử mic, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt của những ngày thanh xuân rực rỡ nhất.
Linh ngồi ở hàng ghế dành cho khối 12, đôi mắt thất thần nhìn lên sân khấu. Cô đang mặc chiếc váy trắng đơn giản, tay vẫn đeo chiếc vòng dây thừng mà Nam đã tết lại cho cô vào tối hôm trước. Nhưng sự hiện diện của cô ở đây giống như một người khách lạ lạc vào một buổi tiệc mà mình không hề có thư mời.
"Linh! Sao cậu ngồi đây một mình? Ra phía sau cánh gà cổ vũ cho Nam đi chứ!"
Một cô gái với mái tóc buộc cao, gương mặt thanh tú chạy đến nắm lấy tay Linh. Linh khựng lại, tim đập chệch một nhịp. Cô biết cô gái này. Trong thâm tâm, cô hiểu đây là người bạn thân nhất của mình suốt ba năm cấp ba. Nhưng khi nhìn vào gương mặt ấy, cái tên của cô bạn lại tan biến như sương khói.
Linh mấp máy môi, định gọi một tiếng "Cậu ơi" nhưng lại thấy quá xa lạ. Nỗi sợ hãi dâng lên đến tận cổ họng. Cô đã quên tên của người cha đã khuất, quên sinh nhật của mình, và giờ đây, những người bạn kề vai sát cánh cũng đang dần trở thành những người qua đường không tên.
"Tớ... tớ hơi nhức đầu, muốn ngồi đây một lát. Cậu vào trước đi... ừm... bạn tốt."
Cô bạn kia hơi ngẩn ra, nhìn Linh với vẻ lạ lùng nhưng rồi cũng bị tiếng gọi của đội văn nghệ kéo đi. Linh cúi gắm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Cô lấy cuốn sổ tay trong cặp ra, định ghi chép lại nhưng bàn tay cô run rẩy đến mức không thể cầm vững cây bút.
Số 7. Tên bạn thân: ... Trang giấy vẫn trắng tinh. Khoảng trống trong tâm trí cô đang lan rộng như một vết dầu loang trên mặt nước.
"Và sau đây, là tiết mục đơn ca của bạn Hoàng Nam đến từ lớp 12A1!"
Tiếng loa vang dội cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. Cả sân trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay và những tiếng hú hét của đám con gái. Nam bước ra sân khấu, chiếc áo sơ mi trắng được xắn tay áo lên một cách phóng khoáng, trên tay là cây đàn guitar cũ kỹ. Ánh đèn spotlight rọi thẳng vào anh, làm nổi bật gương mặt rạng rỡ và đôi mắt luôn lấp lánh sự tự tin.
Anh không nhìn về phía đám đông đang cuồng nhiệt, mà mắt anh quét khắp hàng ghế phía dưới, cho đến khi dừng lại đúng vị trí của Linh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, ấm áp và bình yên vô cùng.
Nam ghé sát mic, giọng nói trầm thấp vang lên: "Bài hát này, tớ muốn dành tặng cho một người đặc biệt nhất đối với tớ. Người đã luôn nhìn tớ bằng ánh mắt lo lắng, nhưng cũng là người khiến tớ muốn trở thành một phiên bản tốt hơn mỗi ngày. Linh à, dù cậu có đang ở đâu trong đám đông này, hãy lắng nghe nhé."
Tiếng đàn guitar vang lên, nhẹ nhàng và da diết. Nam bắt đầu hát. Đó là một bài hát về những mùa hè không bao giờ kết thúc, về những lời hứa dưới gốc cây bằng lăng và về một người con gái có đôi mắt buồn như mùa thu.
Linh ngồi lặng đi. Giai điệu ấy, giọng hát ấy len lỏi vào từng tế bào của cô. Trong một khoảnh khắc, những hạt cát xanh trong chiếc đồng hồ cát dường như ngừng chảy. Sự chân thành của Nam giống như một liều thuốc giảm đau tạm thời, xoa dịu đi nỗi đau của sự mất mát. Cô nhớ ra rồi, bài hát này là do anh tự sáng tác ở kiếp trước, nhưng anh đã chưa bao giờ có cơ hội hát nó trên sân khấu này vì chấn thương vai khiến anh không thể cầm đàn.
Cậu đã làm được rồi, Nam ơi. – Linh thầm nghĩ, nước mắt rơi lã chã.
Nhưng cái giá của khoảnh khắc rực rỡ này lại ập đến ngay lập tức. Khi Nam lên đến nốt cao cuối cùng của bài hát, một cơn đau buốt như có hàng ngàn mũi kim đâm vào đầu khiến Linh phải bịt chặt tai lại.
Cô cảm thấy một ký ức khổng lồ đang bị bóc tách ra khỏi não bộ. Đó là ký ức về mười năm sau. Cô quên mất công việc biên tập viên của mình, quên mất căn chung cư nhỏ cô từng ở, quên mất hình ảnh mình đứng trước mộ anh trong cơn mưa rào ở chương 1. Thế giới mười năm đau khổ của cô đang sụp đổ để nhường chỗ hoàn toàn cho thực tại này.
Bây giờ, cô không còn là người phụ nữ 28 tuổi trở về quá khứ nữa. Cô chỉ là một Nhật Linh 18 tuổi đang dần mất đi ký ức.
Buổi diễn kết thúc trong tiếng reo hò rầm trời. Nam lập tức nhảy xuống sân khấu, mặc kệ mọi người vây quanh khen ngợi, anh chạy thẳng về phía hàng ghế của Linh.
"Thế nào? Tớ hát hay không?" Nam đứng trước mặt cô, mặt hơi đỏ vì xúc động và vì chạy nhanh.
Linh ngước nhìn anh. Anh thật gần, hơi thở của anh mang theo mùi của mùa hè và sự sống. Nhưng trong đầu cô, một câu hỏi lạnh lẽo vang lên khiến cô rùng mình: Người này là ai mà lại quan trọng với mình đến thế?
May mắn thay, cái tên "Hoàng Nam" vẫn còn sót lại như một mảnh vụn cuối cùng bám trụ trong trí nhớ.
"Hay... hay lắm, Nam." Linh đáp, giọng khàn đặc.
Nam nhận ra sự bất ổn trong đôi mắt cô. Anh ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. "Linh, sao tay cậu lạnh thế này? Cậu lại khóc à? Tớ hát tệ đến mức làm cậu phát khóc sao?"
"Không phải đâu, tớ chỉ là... hạnh phúc quá thôi." Linh tựa đầu vào vai anh.
Lúc này, cô bạn lúc nãy lại chạy đến, cười toe toét: "Hai cái người này, định diễn ngôn tình giữa sân trường à? Linh ơi, tí nữa đi ăn ốc với cả hội chứ? Mai với Tuấn đang chờ ở cổng kìa!"
Linh bàng hoàng. Mai? Tuấn? Cô nhìn theo hướng tay cô bạn chỉ. Hai người kia đang vẫy tay chào. Cô biết họ là bạn mình, nhưng giờ đây, họ chỉ là những cái tên vô nghĩa gắn lên những gương mặt xa lạ. Cô không còn nhớ nổi một kỷ niệm nào chung với họ.
Nam đứng dậy, vòng tay qua vai Linh như một sự bảo vệ ngầm: "Thôi, chiều nay Linh không khỏe, bọn tớ về trước đây. Các cậu đi vui vẻ nhé!"
Khi hai người dắt tay nhau bước ra khỏi cổng trường, dưới ánh đèn đường vàng vọt, Linh chợt dừng lại. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ cát mà cô luôn mang theo bên mình. Lượng cát xanh chảy xuống đã chiếm gần hết ngăn dưới.
"Nam này," Linh khẽ gọi.
"Ơi, tớ đây."
"Nếu một ngày, tớ không còn nhớ nổi tên của chính mình, cậu vẫn sẽ gọi tớ là Linh chứ?"
Nam khựng lại, anh xoay người cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô bằng vẻ nghiêm túc chưa từng có: "Dù cậu có là ai, dù cậu có quên sạch mọi thứ, thì cái tên 'Nhật Linh' đã được tớ khắc vào tim rồi. Tớ sẽ gọi cậu cho đến khi nào cậu chịu trả lời thì thôi."
Linh mỉm cười, một nụ cười héo hắt. Cô biết, mỗi bước chân cô đi cạnh anh lúc này chính là một bước cô tiến gần hơn đến bờ vực của sự quên lãng tuyệt đối. Cô đã cứu được đôi vai của anh, cứu được giấc mơ âm nhạc của anh, nhưng cô đang dần đánh mất đi "người con gái có đôi mắt buồn" mà anh yêu trong bài hát ấy.
Trên con đường về nhà, tiếng ve vẫn kêu râm ran, nhưng trong tâm trí Linh, một sự tĩnh lặng đáng sợ đang dần bao trùm.