MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 7

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 7

1,321 từ · ~7 phút đọc

Ngày thi tốt nghiệp đầu tiên ập đến cùng cái nắng gay gắt như thiêu như đốt. Cổng trường Chu Văn An rợp bóng những chiếc áo tình nguyện xanh, tiếng trống trường vang lên từng nhịp khô khốc, báo hiệu giờ tử thần của môn Ngữ Văn đã điểm.

Linh đứng trước cửa phòng thi, tay siết chặt túi bút. Cảm giác nôn nao không phải đến từ sự hồi hộp thông thường, mà là một nỗi sợ hãi nguyên thủy: cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm mà cây cầu dẫn qua đã bị gãy đôi.

"Linh! Tập trung vào, hít thở sâu nào."

Nam đứng cách đó không xa, vì không cùng phòng thi nên cậu chỉ có thể vẫy tay ra hiệu từ phía hành lang đối diện. Cậu làm động tác "cố lên" đầy vụng về, nụ cười rạng rỡ như muốn xua đi những đám mây mù trong mắt cô. Linh cố nặn ra một nụ cười đáp lại, nhưng ngay khi cô quay lưng bước vào phòng, nụ cười ấy héo hắt rồi tan biến.

Giám thị bắt đầu phát đề. Tiếng sột soạt của giấy thi vang lên đều đặn. Khi tờ đề vừa chạm mặt bàn, Linh nhìn vào những con chữ đen nháy.

Câu 1: Đọc hiểu... Câu 2: Nghị luận xã hội... Câu 3: Nghị luận văn học: Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân...

Tim Linh hẫng một nhịp. "Mị". Cô biết nhân vật này. Cô nhớ rõ mình đã từng viết về cô gái vùng cao này hàng chục lần ở kiếp trước. Nhưng khi cô đặt bút xuống tờ giấy thi trắng tinh, đôi tay cô run bắn lên. Những ký ức về tác phẩm Vợ chồng A Phủ bỗng chốc tan rã thành từng mảnh vụn. Cô nhớ có một bếp lửa, có tiếng sáo, có một sợi dây trói... nhưng cô không thể kết nối chúng thành một dòng cảm xúc hoàn chỉnh.

Kinh khủng hơn, khả năng diễn đạt của cô đang bị "đóng băng". Mỗi khi cô nghĩ ra một từ ngữ hoa mỹ, chiếc đồng hồ cát trong cặp (đang gửi ở ngăn tủ ngoài hành lang) lại khẽ rung lên. Một hạt cát xanh lại rơi xuống, và từ ngữ đó lập tức bị xóa sạch khỏi bộ não cô.

Linh nhìn sang bên cạnh. Các bạn khác đang viết thoăn thoắt. Tiếng bút bi chạy trên giấy nghe như tiếng cười nhạo nỗi bất lực của cô.

"Mình phải viết... mình phải đỗ đại học cùng Nam..."

Cô nghiến răng, cố gắng vận dụng chút tàn dư ký ức còn lại. Nhưng thay vì những đoạn văn súc tích, cô chỉ có thể viết ra những dòng chữ nguệch ngoạc như trẻ lên ba: “Mị rất buồn. Mị muốn đi chơi nhưng bị trói. Mị nhìn thấy lửa.”

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm nhòe cả mép giấy thi. Linh cảm thấy một cơn đau nhức nhối ở vùng thái dương. Một phần ký ức nữa lại bị tước đoạt. Cô chợt khựng lại, ngơ ngác nhìn vào tờ giấy thi của mình.

Linh là ai? Câu hỏi đó xẹt qua đầu khiến cô lạnh toát sống lưng. Trong một tích tắc, cô quên mất tên mình. Cô nhìn vào thẻ dự thi dán ở góc bàn: Nguyễn Nhật Linh. Cô lẩm nhẩm cái tên đó, thấy nó lạ lẫm như tên của một người dưng trên phố. Cô cứu Nam khỏi cái chết, và giờ đây định mệnh đang đòi lại quyền được nhận diện bản thân của cô.

90 phút trôi qua như một cuộc tra tấn. Khi tiếng trống thu bài vang lên, Linh vẫn chỉ có nửa trang giấy với những câu văn rời rạc, ngô nghê. Cô bước ra khỏi phòng thi như một kẻ mộng du, chân nọ đá chân kia.

"Linh! Sao rồi? Làm được bài không?"

Nam đã đứng chờ sẵn ở cầu thang. Thấy vẻ mặt tái nhợt của cô, nụ cười của cậu tắt ngấm. Cậu lao đến, đỡ lấy vai cô khi thấy cô loạng choạng sắp ngã.

"Linh, cậu sao thế này? Bài khó quá à? Hay cậu lại thấy đau đầu?"

Linh ngước mắt nhìn Nam. Giữa một thế giới đang dần trở nên trống rỗng và vô nghĩa, chỉ có gương mặt anh là vẫn còn chút sắc màu. Nhưng nỗi đau đớn vì sự bất lực khiến cô không thể thốt nên lời. Cô vùi mặt vào ngực anh, bật khóc nức nở ngay giữa sân trường đông đúc.

"Tớ... tớ quên hết rồi Nam ơi. Tớ không biết viết gì cả. Tớ quên mất cách để là chính mình rồi."

Nam không hỏi thêm câu nào. Cậu siết chặt vòng tay, mặc kệ những ánh mắt tò mò của bạn bè và thầy cô xung quanh. Cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ lùng:

"Ngoan, không sao cả. Chỉ là một bài thi thôi mà. Cậu không viết được thì tớ sẽ viết cho cậu cả đời. Đừng khóc, có tớ đây rồi."

Cậu dẫn cô đến ghế đá dưới gốc cây bằng lăng, đưa cho cô chai nước khoáng đã mở sẵn nắp. Linh uống một ngụm, cái lạnh của nước giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng.

"Nam này, nếu tớ không đỗ đại học, nếu tớ trở thành một kẻ ngốc không biết chữ... cậu có thấy xấu hổ khi có một người bạn như tớ không?"

Nam ngồi xuống bên cạnh, cậu không nhìn cô mà nhìn về phía những cánh hoa bằng lăng tím đang rụng đầy sân trường. Cậu khẽ nói:

"Cậu có biết tại sao tớ lại thích vẽ không? Vì những gì thuộc về cảm xúc thì không cần chữ viết. Nếu cậu quên chữ, tớ sẽ dạy cậu nhìn thế giới qua màu sắc. Nếu cậu quên tên mình, tớ sẽ gọi cậu là 'Mùa Hè'. Vì với tớ, cậu chính là mùa hè rực rỡ nhất."

Cậu quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đầy vẻ chân thành:

"Ngày mai còn môn Toán và Tiếng Anh. Môn Toán cậu rất giỏi mà, đúng không? Tớ sẽ ngồi ngay phòng bên cạnh, tớ sẽ cầu nguyện cho cậu. Chỉ cần cậu không bỏ cuộc, tớ sẽ luôn đứng ở vạch đích chờ cậu."

Linh nhìn Nam, lòng bỗng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Cô biết mình đang tan biến, nhưng cô cũng biết tình yêu của Nam là thứ thực tế duy nhất còn sót lại để cô bám víu.

Đêm đó, Linh ngồi trong phòng, dưới ánh đèn bàn lờ mờ. Cô mở chiếc đồng hồ cát ra, đặt nó lên bàn. Màu xanh của cát giờ đã lấp đầy gần hết ngăn dưới. Cô lấy một tờ giấy trắng, dùng chút sức tàn cuối cùng để vẽ lại khuôn mặt của Nam. Không cần lời văn, cô chỉ muốn giữ lại hình bóng này.

Nhưng khi bức vẽ sắp hoàn thành, Linh giật mình nhận ra mình đã quên mất màu mắt của anh là màu đen hay màu nâu trầm. Cô hoảng loạn cầm bút chì tô đi tô lại, nhưng càng tô, hình ảnh Nam trong đầu cô càng nhòe đi.

Chiếc đồng hồ cát khẽ kêu lên một tiếng coong nhỏ xíu.

Cái giá của việc giữ cho Nam được khỏe mạnh sau ngày thi đầu tiên đã được thanh toán: Linh hoàn toàn quên mất địa chỉ ngôi nhà cô đang ở. Cô ngồi giữa căn phòng của mình, nhìn những món đồ quen thuộc nhưng lại thấy như đang ở trong một khách sạn xa lạ.

"Mình là ai... và đây là đâu?"

Câu hỏi ấy vang lên trong bóng tối, không có lời đáp, chỉ có tiếng gió mùa hè thổi qua rèm cửa, mang theo mùi hương cay nồng của hoa bằng lăng sắp tàn.