MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 8

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 8

1,438 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau, Linh đến trường trong trạng thái của một người bộ hành lạc lối. Cô không nhớ mình đã đến đây bằng cách nào, chỉ biết rằng mình tỉnh dậy trên chiếc giường lạ lẫm, và một người phụ nữ có ánh mắt đau xót (mà cô đoán là mẹ mình) đã đưa cô đến tận cổng trường.

Trí nhớ của Linh hiện tại giống như một tấm gương bị đập vỡ, chỉ còn lại vài mảnh vụn sắc nhọn găm vào tâm trí. Một trong những mảnh vụn đó là cái tên: Hoàng Nam.

"Linh! Ở đây!"

Nam chạy đến, hơi thở dốc. Cậu không hỏi về bài thi hôm qua nữa. Cậu nhận ra sự lạc lõng đến đáng sợ trong đôi mắt cô—đôi mắt giờ đây như hai hồ nước phẳng lặng, không còn chứa đựng những kiến thức uyên bác hay những suy tư trưởng thành của người phụ nữ 28 tuổi. Linh của hiện tại đang lùi dần về một đứa trẻ.

"Cầm lấy cái này." Nam nhét vào tay cô một cây bút chì 2B và một chiếc gọt bút chì mới tinh. "Hôm nay thi Toán. Đừng nhìn chữ nữa, hãy nhìn những con số. Con số không nói dối, Linh ạ. Chúng chỉ là những quy luật. Cậu cứ thuận theo chúng mà đi."

Linh nhìn cây bút chì, khẽ gật đầu. Cô không thể nói cho anh biết rằng ngay cả những con số 1, 2, 3 giờ đây cũng đang bắt đầu biến hình trong mắt cô.

Tiếng trống báo giờ thi môn Toán vang lên. Linh bước vào phòng thi số 12. Nam đứng nhìn theo cho đến khi bóng dáng nhỏ nhắn của cô khuất sau cánh cửa lớp. Cậu không về phòng thi của mình ngay. Cậu đứng đó, siết chặt nắm tay, thầm cầu nguyện với tất cả những vị thần mà cậu biết.

Đề thi Toán được phát ra. 50 câu trắc nghiệm.

Linh cầm bút, nhìn vào trang giấy. Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn. Những công thức đạo hàm cơ bản hiện lên như những phản xạ tự nhiên cuối cùng còn sót lại trong cơ thể. Cô tô được 5 câu đầu, rồi 10 câu. Nhưng khi đến câu thứ 15, một sự cố xảy ra.

Chiếc đồng hồ cát trong tủ đồ ngoài hành lang bỗng nhiên rung lên dữ dội.

Ở kiếp trước, đây là lúc Nam nhận được tin bố mình gặp tai nạn ở công trường. Anh đã bỏ dở bài thi Toán để chạy về, và đó là khởi đầu cho chuỗi bi kịch khiến anh không thể tốt nghiệp. Linh, vì muốn cứu anh, đã dùng toàn bộ ý chí của mình để "ngăn chặn" tin tức đó truyền đến tai Nam.

Cơn đau ập đến với Linh như một cú giáng mạnh vào đỉnh đầu. Cô ngã gục xuống bàn, đánh rơi cây bút chì. Những con số trên đề thi bắt đầu xoay tròn, chúng rời khỏi mặt giấy, bay lơ lửng rồi tan biến vào hư không. Hình ảnh hàm số y=f(x) biến thành những đường ngoằn ngoèo vô nghĩa.

Mình phải ngăn tin nhắn đó... Mình không được để Nam biết...

Trong thâm tâm Linh, cô đang chiến đấu với một thực thể vô hình. Cô đang cố gắng bẻ gãy một nhánh của định mệnh. Và cái giá phải trả ngay lúc này là: Khả năng tư duy logic.

Linh nhìn vào tờ giấy thi, cô không còn biết phép cộng là gì, không còn biết dấu bằng nghĩa là gì. Cô chỉ thấy những ký hiệu xa lạ của một nền văn minh nào đó mà cô chưa từng thuộc về.

Ở phòng thi bên cạnh, Nam đang cắn bút. Bất chợt, cậu cảm thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác bất an không tên lan tỏa khắp cơ thể. Cậu nhìn qua cửa sổ, thấy một người bảo vệ đang cầm chiếc điện thoại đi về phía phòng thi của mình. Đó là cuộc gọi từ bệnh viện báo tin về bố cậu.

Theo đúng định mệnh, Nam sẽ nghe cuộc gọi đó và rời đi.

Nhưng ở phòng thi số 12, Linh chợt đứng bật dậy. Cô hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm đi, làm đổ cả chồng hồ sơ trên bàn giám thị. Sự hỗn loạn bùng nổ. Các giám thị hốt hoảng vây quanh cô.

Tiếng hét của Linh xé toạc không gian tĩnh lặng của hành lang, lọt vào tai Nam.

Nam buông bút. Cậu biết âm thanh đó. Đó là tiếng của Linh. Trong khoảnh khắc ấy, người bảo vệ tiến đến cửa phòng Nam, định gọi cậu ra nghe điện thoại, nhưng Nam đã lao ra khỏi chỗ ngồi, chạy thẳng về phía phòng thi của Linh.

"Thí sinh kia, em đi đâu đấy? Chưa hết giờ thi!" Giám thị hét lên.

Nam mặc kệ. Cậu xông vào phòng số 12, thấy Linh đang nằm trên mặt đất, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Cậu quỳ xuống, bế thốc cô lên trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

"Em đưa bạn ấy xuống phòng y tế!" Nam gầm lên, ánh mắt dữ dội đến mức không ai dám ngăn cản.

Trên hành lang, chiếc điện thoại của người bảo vệ vẫn đổ chuông, nhưng Nam đã chạy qua nó mà không hề liếc nhìn. Anh đã bỏ lỡ cuộc gọi báo tin tai nạn của bố mình. Anh đã chọn cô.

Dưới sự tác động của Linh, định mệnh của Nam đã bị bẻ lái một lần nữa. Cậu không còn đau khổ vì chứng kiến tai nạn của bố ngay lúc này (vì người bố thực ra đã được Linh cứu ở chương 3 bằng cách ngăn cản vụ tai nạn lao động, cuộc gọi này chỉ là một dư chấn yếu ớt của dòng thời gian cũ đang cố điều chỉnh lại).

Nhưng cái giá mà Linh phải trả cho hành động "hét lên để đánh lạc hướng" và "bẻ gãy dư chấn định mệnh" này là tàn khốc nhất từ trước đến nay.

Khi Linh tỉnh lại ở phòng y tế, Nam đang ngồi bên cạnh, nắm chặt lấy tay cô. Ánh mắt cậu đầy lo âu và cả sự hối lỗi.

"Linh... Linh ơi, cậu tỉnh rồi à?"

Linh nhìn chàng trai trước mặt. Cô thấy một gương mặt rất đẹp, một đôi mắt rất ấm áp, và một cảm giác an toàn kỳ lạ. Nhưng khi cô mở miệng, câu hỏi của cô khiến trái tim Nam như vỡ vụn:

"Anh là ai... sao anh lại nắm tay tôi?"

Nam sững sờ. Cậu buông tay cô ra như bị điện giật. "Linh... tớ là Nam mà. Hoàng Nam đây. Cậu không nhận ra tớ sao?"

Linh lắc đầu, cô lùi sâu vào góc giường y tế, ánh mắt đầy sự phòng bị và xa lạ. "Nam? Tôi không biết ai tên Nam cả. Và... làm ơn cho tôi hỏi, tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây?"

Chiếc đồng hồ cát trong cặp của Linh, lúc này đang đặt dưới chân giường, đã chảy hết một nửa ngăn trên. Những hạt cát xanh chảy xiết như một thác nước.

Linh đã quên hoàn toàn về Nam. Cô không nhớ anh là người yêu, không nhớ anh là bạn thân, thậm chí không nhớ anh là người mà cô đã đánh đổi cả cuộc đời để cứu mạng. Đối với cô lúc này, Hoàng Nam chỉ là một người lạ tình cờ gặp trong một buổi chiều nắng gắt.

Nam ngồi lặng người trên chiếc ghế gỗ. Cậu nhìn bàn tay mình—bàn tay vừa bế cô, vừa truyền hơi ấm cho cô—giờ đây trống rỗng. Cậu nhớ lại lời hứa ở những chương trước: "Dù cậu có quên tớ, tớ sẽ giới thiệu lại từ đầu."

Cậu nuốt nước mắt vào trong, hít một hơi thật sâu, rồi nặn ra một nụ cười dù nó còn méo mó hơn cả sự đau khổ. Cậu đưa tay ra một lần nữa, chậm rãi và dịu dàng:

"Chào cậu. Tớ tên là Hoàng Nam. Tớ là... là người sẽ bảo vệ cậu từ ngày hôm nay. Rất vui được làm quen với cậu, Nhật Linh."

Linh nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn nụ cười của anh. Dù trí não cô không nhớ, nhưng trái tim cô lại đập nhanh một nhịp. Cô rụt rè đưa tay ra, chạm nhẹ vào những ngón tay của anh.

"Chào anh... Nam."

Bên ngoài cửa sổ, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, xóa sạch những vết phấn trên sân trường, và xóa sạch cả mười năm ký ức cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn cô gái nhỏ.