MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Duy NhấtChương 10

Mùa Hè Duy Nhất

Chương 10

1,177 từ · ~6 phút đọc

Hai tuần sau kỳ thi tốt nghiệp, thành phố bước vào những ngày nắng đổ lửa. Sân trường Chu Văn An không còn tiếng trống, không còn những bóng áo trắng xôn xao, chỉ còn những cánh hoa bằng lăng cuối mùa đã nhạt màu, rụng đầy trên những chiếc ghế đá cô đơn.

Linh ngồi trong phòng khách nhà mình, tay cầm một lát bánh mì đã nguội ngắt. Cô nhìn người phụ nữ đang bận rộn trong bếp — người mà cô đã tập gọi là "mẹ" trong suốt mười bốn ngày qua. Mẹ cô thường nhìn cô với ánh mắt vừa xót xa vừa nhẫn nại, như thể cô là một món đồ sứ quý giá vừa bị vỡ vụn và đang được bà tỉ mỉ dán lại từng mảnh.

"Linh ơi, có bạn đến tìm này con!"

Tiếng chuông cổng vang lên. Linh đứng dậy, bước ra sân. Dưới giàn hoa giấy rực rỡ, một chàng trai đang đứng đó với chiếc xe đạp cũ. Cậu mặc áo phông đơn giản, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến nắng chiều cũng trở nên nhạt nhòa.

"Chào cậu, 'người lạ'." Nam giơ một túi nhựa đựng hai hộp sữa đậu nành lên. "Hôm nay tớ mang đến một 'mảnh' khác của cậu đây."

Linh mỉm cười, một nụ cười đã tự nhiên hơn rất nhiều so với những ngày đầu. "Hôm nay cậu lại định kể cho tớ chuyện gì? Chuyện tớ từng đứng nhất khối môn Văn hay chuyện tớ từng bị thầy giám thị bắt vì tội... đi muộn cùng cậu?"

Nam dắt xe vào sân, tự nhiên ngồi xuống bậc thềm đá. Cậu mở túi lấy ra một cuốn album cũ. Trong suốt hai tuần qua, ngày nào Nam cũng đến. Cậu không vồ vập, không ép cô phải nhớ lại ngay lập tức. Cậu đóng vai một người kể chuyện, tỉ mỉ nhặt nhạnh từng mẩu ký ức của "Nhật Linh cũ" để tặng cho "Nhật Linh mới".

"Hôm nay tớ kể về bức tranh này." Nam chỉ vào một tấm ảnh chụp Linh đang ngồi dưới gốc cây bàng, tay cầm một cuốn sách, nhưng mắt lại đang nhìn đi đâu đó xa xăm. "Đây là bức tranh tớ vẽ cậu năm lớp 11. Lúc đó cậu rất bướng, bảo tớ vẽ xấu nên nhất quyết không cho tớ ký tên vào góc tranh."

Linh đón lấy tấm ảnh, ngón tay lướt nhẹ trên mặt giấy bóng. Cô không nhớ khoảnh khắc đó, nhưng trong lồng ngực cô lại nảy lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.

"Nam này..." Linh đột nhiên hỏi, mắt vẫn nhìn vào bức ảnh. "Tại sao trong tất cả những bức ảnh cậu mang đến, tớ chưa bao giờ thấy ảnh của bố tớ?"

Nụ cười trên môi Nam khựng lại trong một nhịp nhỏ. Cậu nhìn sang giàn hoa giấy đang rung rinh trước gió. Cậu biết rằng sự biến mất của người bố trong tâm trí Linh là một phần của "cái giá" tàn khốc kia. Bản thân cậu, sau khi tìm thấy chiếc đồng hồ cát vỡ nát dưới gầm giường y tế của Linh vào ngày thi cuối cùng, đã lờ mờ đoán ra sự thật. Cậu đã dành nhiều đêm để nghiên cứu những vết khắc trên mảnh gỗ mun còn sót lại, và cậu nhận ra: Linh đã đánh đổi những cột trụ lớn nhất trong đời mình để đổi lấy mạng sống cho cậu.

"Bố cậu... ông ấy đi xa rồi." Nam nói dối, nhưng đó là một lời nói dối đầy đau đớn. "Ông ấy là một người tuyệt vời, và ông ấy đã gửi cậu lại cho tớ chăm sóc. Có lẽ vì ông ấy muốn cậu bắt đầu một chương mới mà không phải mang theo nỗi buồn nào cả."

Linh im lặng. Cô cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của Nam. Dù không có ký ức, nhưng cô có bản năng. Cô biết chàng trai này đang gánh vác một bí mật vô cùng nặng nề thay cho cô.

"Vậy còn chiếc đồng hồ cát thì sao?" Linh bất ngờ hỏi. "Tớ thường mơ thấy một thứ gì đó màu xanh chảy xiết. Và tớ thấy mình đứng trong mưa, nhìn một người nằm giữa vũng máu... nhưng gương mặt người đó luôn bị che mờ."

Nam cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Di chứng của việc xuyên không vẫn còn đó, những mảnh vỡ ký ức của Linh đang cố gắng trồi lên dưới dạng những cơn ác mộng. Cậu đặt tay lên vai cô, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua lớp áo mỏng.

"Đừng nghĩ về nó nữa. Đó chỉ là những giấc mơ thôi. Nhìn tớ này, Linh."

Linh ngước lên.

"Hôm nay có kết quả thi rồi." Nam hít một hơi thật sâu. "Tớ đỗ vào Học viện Thể thao. Còn cậu... cậu đỗ vào khoa Ngôn ngữ của trường Đại học Sư phạm. Dù bài thi Văn của cậu không tốt như kỳ vọng, nhưng điểm tổng kết và những môn khác vẫn đủ để cậu đi tiếp."

Linh sững sờ. "Tớ... tớ có thể đi học đại học sao? Với một bộ não trống rỗng thế này?"

"Cậu không trống rỗng." Nam kiên định nói. "Cậu chỉ là đang dành chỗ cho những kỷ niệm mới thôi. Tớ sẽ đăng ký học ở thành phố cùng cậu. Tớ sẽ làm xe ôm miễn phí, làm gia sư, làm người nhắc việc cho cậu. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, từ con số không."

Nam lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong không phải là nhẫn, không phải là thứ gì xa xỉ, mà là một chiếc vòng tay được tết bằng dây thừng màu xanh lục, ở giữa có gắn một mảnh thủy tinh nhỏ màu xanh — mảnh vỡ duy nhất còn sót lại của chiếc đồng hồ cát mà cậu đã mài nhẵn.

"Chiếc vòng này là bùa hộ mệnh của cậu. Từ giờ, cậu không cần phải đánh đổi gì nữa. Nếu có hạt cát nào rơi xuống, tớ sẽ là người nhặt nó lên."

Linh đưa cổ tay ra. Nam cẩn thận buộc chiếc vòng vào tay cô. Khi nút thắt vừa khít, một cơn gió mát lạnh thổi qua sân trường, mang theo mùi hương của hoa giấy và sự khởi đầu.

Linh nhìn chiếc vòng, rồi nhìn Nam. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống gò má cô. Lần này, không phải vì đau đớn, mà vì cô nhận ra rằng: Dù cô có mất đi cả thế giới, thì thế giới của cô — là anh — vẫn đang đứng đây, kiên cường và vĩnh cửu.

"Chào cậu, Nam." Linh nói, giọng cô trong trẻo và tràn đầy hy vọng. "Tớ là Nhật Linh. Rất vui được bắt đầu lại cùng cậu."

Nam mỉm cười, nước mắt cậu cũng lã chã rơi. Cậu biết, cuộc chiến với định mệnh có thể chưa kết thúc, nhưng ít nhất vào lúc này, dưới giàn hoa giấy này, họ đã thắng.