MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Lấp Lánh Ở Làng HạChương 8

Mùa Hè Lấp Lánh Ở Làng Hạ

Chương 8

1,114 từ · ~6 phút đọc

Nắng sớm sau trận mưa lớn hôm trước mang một vẻ thanh khiết đến lạ lùng. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, cao vời vợi như vừa được gột rửa hết bụi trần. Khi những giọt sương còn đọng trên lá cỏ chưa kịp tan, bốn đứa chúng tôi đã có mặt ở bờ đê đoạn hôm qua suýt sạt lở.

Nhìn từ trên đê, đầm sen hiện ra rộng mênh mông, bát ngát. Những lá sen to bằng cái mâm đồng, xanh mướt, hứng đầy những hạt nước long lanh như kim cương. Cơn mưa dữ dội đêm qua làm gãy đổ vài bông hoa đã tàn, nhưng tuyệt nhiên không khuất phục được cả đầm sen. Những nụ sen hồng vẫn kiêu hãnh vươn cao, tỏa hương thơm thanh khiết thoang thoảng theo gió sớm.

"Nhìn kìa, gương sen già nhiều quá!" – Con Mận reo lên, chỉ tay về phía những cuống sen đã rụng cánh, để lộ ra những gương sen to tròn, hạt căng mọng đen láy.

Thằng Minh ngơ ngác hỏi: "Cái đó ăn được không Cuội?"

"Không chỉ ăn được mà còn cực kỳ ngon và mát nữa" – Tôi giải thích – "Hạt sen này mang ra chợ quê bán đắt hàng lắm. Người ta mua về nấu chè hoặc làm thuốc. Tao tính rồi, hay là tụi mình hái mang ra chợ bán, kiếm tiền mua sách vở cho năm học tới?"

Cả đám lập tức hưởng ứng. Thằng Tèo Lì là đứa hào hứng nhất, nó đã tưởng tượng ra những chiếc bánh rán nóng hổi ngoài chợ có thể mua được bằng tiền bán hạt sen.

Chúng tôi bắt đầu "chiến dịch hái sen". Vì nước đầm sau mưa còn cao, tôi và thằng Tèo xung phong xuống nước, còn con Mận và thằng Minh đứng trên bờ tiếp ứng. Nước đầm mát lạnh, dâng đến ngang ngực tôi. Dưới chân là lớp bùn mềm mịn, mát rượi.

"Minh, mày cầm lấy cái sào này, đứa nào hái được thì móc vào rồi kéo lên bờ nha!" – Tôi dặn dò.

Trận chiến hái sen bắt đầu đầy hứng khởi. Tôi và Tèo len lỏi giữa những rừng lá sen cao quá đầu người. Mỗi lần tìm thấy một gương sen già, tôi lại dùng tay bẻ một cái "rắc" rồi ném vút lên bờ. Con Mận nhanh nhẹn nhặt lấy, còn Minh thì có nhiệm vụ bóc lớp vỏ xanh bên ngoài để lấy những hạt sen trắng ngần bên trong.

"Á!" – Tiếng thằng Minh vang lên.

Tôi giật mình ngoảnh lại: "Sao vậy? Rắn hả?"

"Không... có con gì nó kẹp tay tao!" – Minh giơ bàn tay lên, một con cua đồng đang kẹp chặt lấy ngón tay nó.

Thằng Tèo cười sặc sụa, nước bắn tung tóe: "Đúng là công tử thành phố! Con cua nó muốn làm quen với mày đó mà. Đừng giật, đưa nó xuống nước là nó thả ra ngay."

Sau một hồi lúng túng, Minh cũng giải quyết xong "người bạn mới". Nó không sợ hãi như lần trước mà còn cười khoái chí, mắt sáng rực nhìn vào đống gương sen đang đầy dần trên bờ.

Khi mặt trời đã lên cao đến ngọn tre, cũng là lúc chúng tôi thu hoạch được hai bao tải nhỏ gương sen. Cả bọn túm tụm lại, đứa thì tước vỏ, đứa thì xâu hạt sen vào những sợi chỉ dài để tạo thành từng chuỗi đẹp mắt. Đây là mẹo của con Mận: "Làm thành chuỗi thế này, mấy bà đi chợ thích lắm, dễ bán hơn nhiều."

Buổi chợ phiên làng Hạ diễn ra ngay dưới gốc cây đa cổ thụ, nơi tụi tôi lập lời thề. Không khí rộn ràng với tiếng rao bán, tiếng mặc cả và mùi thức ăn thơm phức. Bốn đứa nhỏ dắt tay nhau, chọn một góc nhỏ cạnh sạp rau của bà cụ Tư để bày "hàng".

"Hạt sen tươi đây! Hạt sen làng Hạ vừa hái dưới đầm sau mưa đây!" – Tôi và con Mận thay nhau rao.

Minh lúc đầu còn thẹn thùng, chỉ đứng nép sau lưng thằng Tèo. Nhưng khi thấy mấy bác, mấy cô đi ngang qua khen hạt sen của chúng tôi to và chắc, nó bỗng bớt rụt rè hơn. Nó lấy ra chiếc máy điện tử màu đỏ (hôm nay mang theo để "làm cảnh") và nhanh trí nói: "Ai mua hai chuỗi hạt sen, cháu cho xem máy điện tử một lần!"

Chiêu "tiếp thị" của Minh hiệu quả không ngờ. Lũ con nít đi theo mẹ ra chợ đều kéo đến xem cái máy lạ mắt, và thế là các bà mẹ cũng vui vẻ rút tiền mua hạt sen cho con. Chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ, hai bao tải gương sen đã bán sạch sành sanh.

Cầm những tờ tiền lẻ còn nồng mùi mồ hôi và mùi bùn đất trong tay, chúng tôi cảm thấy mình giàu có vô cùng. Sau khi trích một phần tiền mua cho mỗi đứa một chiếc bánh rán đường vàng rộm, tôi cẩn thận chia số tiền còn lại thành bốn phần bằng nhau.

"Này Minh, phần của mày đây" – Tôi đưa tiền cho nó.

Minh nhìn những tờ tiền trên tay, rồi lắc đầu: "Tao không lấy đâu. Tao ở đây chơi đã là vui lắm rồi. Số tiền này tụi mày giữ lấy mua sách vở, hoặc là... tụi mình góp lại mua một quả bóng đá mới đi? Để chiều chiều bốn đứa mình ra bãi đê đá bóng!"

Cả nhóm ồ lên tán thưởng. Ý tưởng của Minh hay quá! Một quả bóng mới sẽ mở ra biết bao trận cầu nảy lửa trên đồng cỏ.

Chúng tôi đi về trên con đường làng rợp bóng mát, miệng vẫn còn dính đường từ chiếc bánh rán, tay cầm quả bóng da mới tinh còn thơm mùi nhựa. Nắng trưa đổ xuống rực rỡ, nhưng không đứa nào cảm thấy mệt.

Bước chân của bốn đứa trẻ sáo vang trên mặt đất. Tôi chợt nhận ra, niềm vui của tuổi thơ không chỉ là nhận lấy, mà còn là cùng nhau lao động và chia sẻ thành quả. Hạt sen của làng Hạ năm nay sao mà ngọt lạ lùng, ngọt như vị của sự trưởng thành và tình bạn vừa được gắn kết qua bao thử thách.

"Chiều nay trận đầu tiên nha! Minh và Tèo một đội, tao và Mận một đội!" – Tôi hào hứng thách thức.

"Chơi luôn! Đội thua phải gánh nước cho ông Tư một tuần đó!" – Minh đáp trả bằng sự tự tin của một đứa trẻ đã thực sự thuộc về vùng đất này.