MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 1: THÀNH PHỐ CHẬT CHỘI VÀ CUỘC XEM MẮT KINH HOÀNG

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 1: THÀNH PHỐ CHẬT CHỘI VÀ CUỘC XEM MẮT KINH HOÀNG

968 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông báo thức reo vang lần thứ năm trong buổi sáng khiến Linh cảm thấy đầu óc mình như một chiếc ổ cứng bị phân mảnh trầm trọng. Cô vươn tay tắt phụp cái điện thoại, nhìn trần nhà trắng toát của căn hộ chung cư mini giữa lòng Sài Gòn. Designer – cái nghề nghe thì sang chảnh, sáng tạo, nhưng thực tế với Linh lúc này chỉ gói gọn trong ba chữ: “Sắp kiệt quệ”.

Màn hình điện thoại lại sáng lên. Không phải deadline, mà là một tin nhắn từ mẹ: “Trưa nay 11 giờ tại nhà hàng Sen, mẹ đã hẹn con với con trai bác Lâm rồi. Cấm vắng mặt! Con xem mình bao nhiêu tuổi rồi? Đừng để mẹ phải lên tận nơi xách tai con về!”

Linh thở hắt ra một hơi dài, cảm giác như pin tâm hồn cô vừa tụt xuống mức 1% và đang chuyển sang màu đỏ cảnh báo. Cô nhìn vào gương, thấy một gương mặt sành điệu với đôi mắt kẻ cat-eye sắc lẹm, nhưng sâu thẳm trong đồng tử là sự mệt mỏi không che giấu nổi. Cô đã dành năm năm tuổi trẻ để chạy theo những bảng màu Pantone, những yêu cầu oái oăm của khách hàng kiểu như “thiết kế cho chị màu đen nhưng phải tỏa ra ánh sáng trắng”, để rồi nhận lại là chứng đau vai gáy kinh niên và một sự trống rỗng đến lạ kỳ.

Đúng 11 giờ, Linh có mặt tại nhà hàng. Đối diện cô là anh chàng tên Quân – "con nhà người ta" trong truyền thuyết của mẹ. Quân mặc vest chỉnh tề, tóc chải ngược bóng lộn, và điều đầu tiên anh ta làm khi gặp cô là đẩy gọng kính, nhìn Linh từ đầu đến chân như đang kiểm kê hàng hóa trong kho.

“Nghe nói Linh làm thiết kế? Nghề đó chắc cũng bấp bênh nhỉ? Sau này lấy nhau rồi thì anh nghĩ Linh nên nghỉ ở nhà lo nội trợ, anh đủ sức nuôi cả gia đình. Mà Linh này, gu ăn mặc của em hơi… phóng khoáng quá, mẹ anh thích con dâu mặc kín đáo kiểu truyền thống hơn.”

Linh nhìn ly nước cam trước mặt, rồi lại nhìn cái miệng đang thao thao bất tuyệt về “quy chuẩn làm dâu” của Quân. Cô cảm thấy một luồng điện xẹt qua não. Đủ rồi!

“Anh Quân này,” Linh mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp thường dùng để tiếp những khách hàng khó tính nhất, “Anh có biết thiết kế và hôn nhân có điểm gì chung không?”

Quân ngớ ra: “Hả? Điểm gì?”

“Đó là nếu 'concept' ngay từ đầu đã sai, thì có cố chỉnh sửa thế nào cũng chỉ ra một sản phẩm rác mà thôi.” Linh thong thả đứng dậy, lấy ví trả tiền phần nước của mình, “Anh và tôi, ngay từ cái concept 'nhìn mặt nhau' đã sai quá sai rồi. Chào anh, chúc anh sớm tìm được người dâu hiền phù hợp với cái 'brief' của mẹ anh.”

Linh bước ra khỏi nhà hàng, bỏ lại sau lưng gương mặt ngơ ngác và tức tối của đối tượng xem mắt. Cô bước đi trên vỉa hè, nắng trưa đổ lửa xuống mặt đường nhựa nhưng cô lại thấy lòng mình nhẹ tênh. Nhưng ngay sau đó, điện thoại cô rung lên bần bật. Là mẹ.

Cô không nghe máy. Cô biết nếu nghe, một trận lôi đình sẽ ập xuống đầu. Linh đi bộ về phía trạm xe buýt, đôi giày cao gót hàng hiệu nện xuống mặt đường nghe lạch cạch khô khốc. Thành phố này quá đông người, nhưng chẳng có lấy một mét vuông nào khiến cô thấy bình yên.

Về đến căn hộ, Linh nhìn đống bản thảo dang dở trên bàn, nhìn cái tủ lạnh chỉ còn vài chai nước suối và nửa quả chanh héo. Cô bỗng nhớ đến mùi hương hoa bưởi nồng nàn sau nhà ngoại. Cô nhớ những buổi chiều nằm trên võng nghe tiếng ve kêu ran cả một góc trời, chẳng cần lo nghĩ về màu sắc hay bố cục, chẳng cần phải diễn vai một quý cô thành thị thành đạt.

Linh vơ lấy cái vali to nhất dưới gầm giường, ném vào đó vài bộ đồ thoải mái nhất, chiếc máy ảnh cũ và một ít đồ trang điểm. Cô nhắn một tin ngắn gọn vào nhóm chat công việc: “Tôi xin nghỉ phép không lương một tháng. Đừng tìm, tôi đi sạc pin.”

Sau đó, cô gọi điện cho mẹ. Lần này cô không để bà kịp lên tiếng mắng mỏ: “Mẹ, con về quê ngoại đây. Con không cưới xin gì hết, con về chăn bò với ngoại cho khuây khỏa. Đừng gọi con đi xem mắt nữa, con tắt máy đây!”

Linh bấm tắt nguồn điện thoại, cảm giác như vừa thực hiện một cú "Shut down" cho cuộc sống hiện tại. Cô kéo vali ra khỏi cửa, tiếng bánh xe lăn trên hành lang chung cư vang lên giòn giã.

Trên chuyến xe khách cuối ngày hướng về vùng quê trung du, Linh tựa đầu vào cửa kính, nhìn những tòa nhà chọc trời dần lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng xanh ngát mờ ảo trong ánh hoàng hôn. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Làng quê, bà ngoại, và mùa hè. Linh không ngờ rằng, quyết định chạy trốn này lại là khởi đầu cho một mớ rắc rối ngọt ngào mà cô chưa bao giờ hình dung tới. Đặc biệt là sự xuất hiện của một "biến số" mà cô từng thề sẽ không bao giờ nhìn mặt lại lần thứ hai trong đời.

Một tháng nghỉ hè này, có lẽ sẽ không hề yên ả như Linh tưởng.