MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 2: VALI VÀ NƯỚC MẮT - CHUYẾN XE CUỐI NGÀY VỀ QUÊ NGOẠI

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 2: VALI VÀ NƯỚC MẮT - CHUYẾN XE CUỐI NGÀY VỀ QUÊ NGOẠI

1,205 từ · ~7 phút đọc

Chuyến xe khách liên tỉnh đời cũ gầm rú chạy qua những ổ gà, khiến cả người Linh nảy lên bần bật như một quả bóng tennis. Trong xe, mùi máy lạnh nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu gió và mùi mít chín từ giỏ quà quê của một bác ngồi phía trên tạo thành một hỗn hợp mùi hương “say đắm” đến mức Linh chỉ muốn nín thở.

Cô dựa đầu vào lớp kính xe cáu bẩn, nhìn ra ngoài. Thành phố rực rỡ ánh đèn đã bị bỏ lại sau lưng, nhường chỗ cho những khoảng tối mênh mông của những rặng tre và cánh đồng lúa đang thì con gái. Linh khẽ mở túi xách, chạm vào chiếc điện thoại đã tắt nguồn từ lúc chiều. Cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa có chút bất an tội lỗi len lỏi. Mẹ chắc chắn đang phát điên lên. Bác Lâm chắc chắn đang mắng vốn. Và công ty... có lẽ sếp đang vò đầu bứt tai vì bản vẽ dở dang.

Nhưng kệ đi. Linh nhắm mắt lại. Tâm hồn cô lúc này giống như một cái smartphone bị chai pin, cắm sạc mãi cũng chỉ lên được 2%, rồi lại sập nguồn ngay khi vừa mở ứng dụng.

“Bến cuối đây, ai về làng Yên thì xuống nhé!”

Tiếng bác tài xế hô to cắt đứt dòng suy nghĩ miên man. Linh giật mình, loay hoay xách túi, kéo cái vali to đùng lóng ngóng bước xuống xe. Một luồng gió đêm mang theo vị phù sa ẩm ướt và mùi cỏ dại xộc thẳng vào mũi cô. Linh đứng ngẩn ngơ giữa con đường đất đỏ, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái kêu ran và ánh đèn vàng vọt từ những cột điện cách xa nhau.

Mười năm rồi cô chưa về đây vào buổi đêm. Làng quê trong ký ức của Linh luôn là những trưa nắng gắt với cây kem ống mát lạnh, chứ không phải một khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ như thế này.

“Ngoại ơi, sao ngoại không cho ai ra đón con…” Linh lẩm bẩm, bàn tay run run kéo vali đi trên con đường đá dăm lởm chởm. Tiếng bánh xe vali nện xuống đường “cọc cạch, cọc cạch” vang lên khô khốc giữa đêm vắng, nghe như tiếng tim cô đang đập vì sợ.

Càng đi, đường càng hẹp lại. Linh nhớ mang máng nhà ngoại nằm sau một rặng bưởi lớn, nhưng bóng tối khiến mọi thứ trông đều giống nhau. Đột nhiên, từ phía bụi cây bên đường, một bóng đen to lớn vụt ra cùng tiếng động lạ.

“Á!”

Linh hét to một tiếng, chiếc vali bị mất đà ngã nhào, kéo theo cả người cô ngã bệt xuống vệ cỏ. Nước mắt vốn đã kìm nén suốt cả ngày xem mắt tồi tệ và chuyến xe mệt mỏi, bỗng chốc trào ra. Cô ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt, khóc nức nở như một đứa trẻ bị lạc.

“Này, có chuyện gì thế? Ma làm hay người làm mà khóc to thế?”

Một giọng nam trầm ấm, có chút giễu cợt vang lên ngay phía trên đầu. Linh giật mình ngước lên. Dưới ánh trăng mờ ảo, một người đàn ông cao lớn đang đứng khoanh tay, bóng anh ta đổ dài che khuất cả dáng ngồi nhỏ bé của cô. Anh ta mặc một chiếc áo may lỗ màu xám tro, quần đùi giản dị, đôi vai rộng vững chãi và nước da ngăm đen trông cực kỳ khỏe khoắn.

Linh nấc lên một tiếng, lau vội nước mắt, cố tỏ ra cứng cỏi: “Anh… anh là ai? Đừng có lại gần, tôi có võ đấy!”

Người đàn ông kia bật cười, một tiếng cười ngắn nhưng đầy vẻ châm chọc. Anh ta tiến lại gần hơn, cúi thấp người xuống khiến Linh ngửi thấy một mùi hương lạ lùng – mùi nắng, mùi cỏ thơm và một chút mùi khói bếp.

“Võ gì? Võ khóc nhè à? Ở cái làng này, ngoài con Vàng nhà ông trưởng thôn hay dọa người ra thì chỉ có tôi mới dám đi đường này giờ này thôi.” Anh ta vừa nói vừa vươn tay cầm lấy tay cầm của chiếc vali đang nằm chỏng chơ, nhẹ nhàng nhấc nó lên như thể nó chỉ nhẹ bằng một túi kẹo.

Linh nhìn theo đôi bàn tay to lớn, gân guốc của anh ta, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang ẩn sau bóng tối. Có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ nảy ra trong đầu cô, nhưng sự mệt mỏi đã khiến não bộ của Linh đình công.

“Anh là cò đất phải không? Tôi không có tiền mua đất đâu, anh đi chỗ khác mà lừa!” Linh gắt lên, cố gắng đứng dậy nhưng cái chân đau điếng vì cú ngã khiến cô lại lảo đảo.

Người đàn ông khựng lại, xoay người nhìn cô, đôi mắt sáng quắc như sao trời nhìn xoáy vào Linh. Một nụ cười ẩn ý hiện lên trên môi anh ta:

“Cò đất? Đầu óc dân thành phố các người toàn chứa mấy cái thứ đó à? Nhìn cho kỹ đi, nhìn cái nốt ruồi ngay gần mang tai này này. Quên rồi sao, đồ 'Linh mập'?”

Linh sững người. Cái biệt danh “Linh mập” từ thời tiểu học là nỗi ám ảnh kinh hoàng của cô. Trên đời này chỉ có đúng một người dám gọi cô như thế mà không sợ bị cô lấy thước kẻ gõ vào đầu.

“Tùng… mũi dãi?” Linh thốt lên, giọng lạc đi.

Người đàn ông tặc lưỡi, vẻ mặt có chút thất vọng: “Giờ mà vẫn gọi thế à? Nhìn lại đi, cái người cao hơn mét tám đang đứng trước mặt bà có chỗ nào giống thằng nhóc mũi dãi mười năm trước không?”

Ánh trăng đúng lúc ló ra khỏi đám mây, soi rõ gương mặt góc cạnh, đôi lông mày rậm và nụ cười ngạo nghễ của Tùng. Linh đứng hình. Cô nhìn từ đôi vai rộng xuống đến bộ ngực săn chắc lộ ra sau lớp áo may lỗ, rồi lại nhìn đôi chân dài vững chãi của anh.

Đúng là Tùng, nhưng là một phiên bản... "nâng cấp" quá mức khiến cô không thể tin nổi. Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán bưởi. Linh cảm thấy mặt mình nóng bừng, không biết là vì hổ thẹn do vừa khóc nhè, hay vì cái nhìn trực diện của người đàn ông xa lạ mà quen thuộc này.

Tùng thong thả kéo vali đi trước, không quên bỏ lại một câu cà khịa đặc trưng:

“Đi thôi 'tiểu thư thành phố'. Khóc xong rồi thì nhấc cái chân lên, ngoại bà đang mong cơm đến cháy cả nồi rồi kia kìa. Mà báo trước nhé, về quê thì đừng có dùng cái vẻ mặt như vừa bị phá sản ấy, làng này không ai thương đâu!”

Linh bặm môi, vừa đau chân vừa tức giận nhưng cũng đành lếch thếch bước theo sau. Mùa hè của cô, xem ra vừa bắt đầu bằng một cú ngã đau điếng và sự trở lại của một nỗi phiền phức mang tên anh hàng xóm.