Chiếc vali hàng hiệu của Linh bị Tùng xách đi một cách tỉnh bơ, nhìn nó tội nghiệp như một đứa trẻ thành phố lạc lõng giữa rừng già. Linh khập khiễng bước theo sau, đôi giày cao gót giờ đây chẳng khác nào hai dụng cụ tra tấn. Càng đi sâu vào con ngõ nhỏ dẫn đến nhà ngoại, mùi hương hoa bưởi càng trở nên nồng nàn, bao trùm lấy không gian đêm hè. Đó không phải là mùi tinh dầu thơm nồng trong các tiệm spa sang trọng ở quận 1, mà là một thứ hương vị thanh khiết, mộc mạc, len lỏi vào từng lỗ chân lông khiến người ta bỗng chốc muốn buông bỏ hết mọi phòng bị.
Tùng bỗng dừng lại trước một cánh cổng gỗ cũ kỹ đã phủ màu thời gian. Anh không gõ cửa mà đẩy nhẹ, cánh cổng phát ra tiếng "ken két" quen thuộc.
"Ngoại ơi! Cái đuôi của bà mò về tới rồi này!" Tùng cất tiếng gọi lớn, giọng nói hào sảng vang động cả khoảng sân nhỏ.
Linh chưa kịp định thần để mắng anh cái tội gọi cô là "cái đuôi", thì từ trong gian nhà mái ngói rêu phong, một bóng dáng nhỏ nhắn, lưng hơi còng đã vội vã lật đật bước ra. Dưới ánh đèn vàng vọt từ hàng hiên, ngoại hiện ra với mái tóc bạc phơ như cước, khuôn mặt đầy những nếp nhăn của sự tần tảo nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm vui.
"Linh? Linh đấy hả con? Cha bố chị, sao về muộn thế này? Có làm sao không?" Ngoại vội vàng nắm lấy tay Linh, bàn tay gầy gộc, ráp sần vì làm lụng nhưng lại vô cùng ấm áp.
Bao nhiêu cái kiêu kỳ của một nữ Designer sành điệu, bao nhiêu cái bực bội từ cuộc xem mắt thất bại ban trưa bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Linh ôm chầm lấy ngoại, vùi mặt vào đôi vai gầy ấy, ngửi thấy mùi trầu không và mùi nắng đọng trên áo ngoại. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình vừa được cắm vào một nguồn điện vạn năng, nguồn điện mang tên "nhà".
"Con không sao, con nhớ ngoại quá nên về thôi..." Linh thút thít.
Tùng đứng bên cạnh, đặt chiếc vali xuống thềm nhà, thong thả phủi phủi bụi trên tay rồi chêm vào một câu: "Bà xem, nó lớn tướng rồi mà hễ đụng tí là khóc như mưa rào. May mà cháu nhặt được nó ở đầu làng, không thì giờ này chắc nó đang ngồi thiền ngoài bờ ao rồi."
Linh rời khỏi vòng tay ngoại, lườm Tùng cháy mặt: "Ai mượn anh nhặt? Tôi tự về được!"
Ngoại cười hiền từ, vỗ vai hai đứa: "Thôi thôi, cái anh Tùng này toàn trêu em. Thằng Tùng nó sang đây đợi con từ lúc sáu giờ tối đấy, nó bảo thấy xe khách chạy qua mà không thấy con xuống nên mới đi tìm đấy thôi."
Linh khựng lại. Cô liếc nhìn Tùng. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt thâm trầm khó đoán, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên như muốn thách thức cô. Hóa ra cái sự "vô tình gặp gỡ" ngoài đường đất lúc nãy là do anh đi tìm cô thật?
"Cháu về đây bà, cho nó vào ăn cơm đi, kẻo tí nữa nó lại đói quá ăn cả cái vali bây giờ." Tùng nháy mắt với ngoại rồi quay lưng bước thẳng về phía hàng rào thấp ngăn cách hai nhà, đôi chân dài bước đi dứt khoát dưới ánh trăng.
Linh nhìn theo bóng lưng Tùng, chợt nhận ra anh không còn là cậu nhóc gầy gò luôn đi sau lưng cô xin kẹo ngày xưa. Dưới lớp áo may lỗ kia là những khối cơ bắp ẩn hiện, một sự nam tính mạnh mẽ và phong trần của người đàn ông gắn bó với đồng ruộng.
Vào trong nhà, căn phòng của Linh vẫn được ngoại giữ nguyên như ngày nào. Chiếc giường gỗ cũ, bộ chăn gối thêu hoa nhạt màu và chiếc bàn học gỗ ép đã tróc sơn ở các góc. Trên bàn, ngoại còn để sẵn một đĩa bánh đa kê nướng giòn và một bát nước vối còn nóng.
Linh ngồi bệt xuống sàn, nhìn xung quanh. Mùi của gỗ cũ, mùi của giấy vở lâu ngày và mùi bùn đất thoang thoảng từ phía cửa sổ thổi vào khiến cô thấy cay mắt. Ở thành phố, cô sống trong căn chung cư cao cấp, máy lạnh chạy 24/7, mọi thứ đều phẳng lỳ và bóng loáng, nhưng sao cô chưa bao giờ thấy yên lòng như lúc này.
Cô mở cửa sổ nhìn ra phía sau nhà. Dưới ánh trăng, vườn bưởi của ngoại lấp lánh như dát bạc. Những bông hoa bưởi trắng muốt rụng đầy trên nền đất ẩm. Linh đưa tay chạm vào bậu cửa sổ, chợt thấy những vết khắc nguệch ngoạc: "Linh - Tùng: Liên minh siêu nhân". Cô mỉm cười, ký ức tuổi thơ ùa về như một thước phim chậm. Ngày đó, Tùng nhỏ hơn cô hai tuổi, luôn là "lính lác" trung thành cho Linh điều khiển. Vậy mà bây giờ, "thằng lính" ấy lại cao hơn cô hẳn một cái đầu, lại còn học được cái thói cà khịa khiến cô tức đến nổ phổi.
Linh cầm chiếc smartphone lên. Pin vẫn còn 5%. Cô nhìn vào màn hình đen ngòm, rồi quyết định không sạc. Cô muốn mùa hè này thật sự tách biệt với thế giới bên ngoài. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nằm dài ra giường, nghe tiếng côn trùng kêu rỉ rả ngoài vườn.
Nhưng giấc ngủ chưa kịp đến thì một tiếng "píp píp" kỳ lạ vang lên. Linh giật mình ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Một chiếc máy bay nhỏ không người lái (drone) có gắn đèn led xanh đỏ đang bay lơ lửng ngay trước cửa sổ phòng cô. Nó treo một túi nilon nhỏ xíu.
Linh ngơ ngác mở cửa sổ, cầm lấy cái túi. Bên trong là một tuýp kem bôi côn trùng đốt và một tờ giấy ghi vỏn vẹn mấy chữ: "Bôi đi 'công chúa', muỗi quê nó không chừa ai đâu. Mà khóc ít thôi, sáng mai mắt sưng như quả bồ quân thì đừng có trách."
Linh nhìn về phía hàng rào. Dưới gốc cây bưởi, một bóng người đang đứng, ánh đèn từ chiếc điều khiển drone hắt lên gương mặt đang cười đắc thắng của Tùng.
"Đồ hâm!" Linh nói vọng ra, nhưng tay lại bóp nhẹ tuýp kem, cảm nhận cái hơi mát lạnh thấm vào da thịt.
Làng quê hiện đại hóa ra lại bắt đầu theo cái cách "công nghệ" như thế này. Một anh nông dân dùng drone để đưa thuốc cho bạn thanh mai trúc mã? Linh bật cười, một nụ cười thật sự thoải mái đầu tiên sau suốt nhiều tháng trời kiệt sức.
Đêm đầu tiên ở quê ngoại, không có tiếng còi xe, không có email công việc, chỉ có hương bưởi, tiếng dế mèn và sự quan tâm kì cục của anh hàng xóm sáu múi. Linh chìm vào giấc ngủ, bắt đầu mơ về những ngày nắng vàng rực rỡ sắp tới.