MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 4: "CÒ ĐẤT" HAY LÀ KẺ TRỘM? CUỘC CHẠM TRÁN NẢY LỬA BÊN BỜ AO

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 4: "CÒ ĐẤT" HAY LÀ KẺ TRỘM? CUỘC CHẠM TRÁN NẢY LỬA BÊN BỜ AO

1,203 từ · ~7 phút đọc

Nắng sớm miền quê không gay gắt như cái nắng hầm hập phả ra từ những bức tường bê tông thành phố. Nó len qua kẽ lá bưởi, nhảy nhót trên gương mặt ngái ngủ của Linh. Cô vươn vai, tận hưởng cảm giác lần đầu tiên sau nhiều năm không bị tiếng chuông báo thức truy đuổi. Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài đúng năm phút cho đến khi cái bụng cô đánh trống biểu tình.

Ngoại đã ra đồng từ sớm, trên bàn chỉ để lại một rổ khoai lang luộc còn hơi ấm. Linh vơ tạm một củ, xỏ đôi dép lê lẹp xẹp của ngoại, quyết định đi dạo một vòng quanh làng để "sạc pin" tâm hồn như đúng kế hoạch.

Con đường làng Yên bây giờ đã được trải bê tông sạch sẽ, nhưng hai bên đường vẫn là những rặng cúc tần và dâm bụt đỏ chói. Linh đi thong dong, vừa gặm khoai vừa hít hà mùi lúa non. Cho đến khi cô đi ngang qua khu đất trống cạnh bờ ao sen đầu làng – nơi vốn dĩ ngày xưa là bãi thả diều của lũ trẻ con.

Ở đó, Linh thấy một toán người đàn ông mặc vest đen, tay cầm cặp da, trông lạc quẻ hoàn toàn giữa khung cảnh nông thôn. Và đứng giữa họ, không ai khác chính là Tùng.

Sáng nay anh không mặc áo may lỗ mà diện một chiếc áo sơ mi đũi màu xanh rêu, tay áo xắn cao để lộ bắp tay rắn chắc. Tùng đang đứng khoanh tay, gương mặt thâm trầm, thỉnh thoảng lại chỉ tay về phía khu đất, rồi lại chỉ về phía con đường dẫn vào xã.

"Chỗ này là đẹp nhất rồi. View này lên hình thì chỉ có nhất. Giá này tôi chốt, các anh không phải lăn tăn."

Tiếng Tùng dõng dạc lọt vào tai Linh. Cô khựng lại, miếng khoai lang tí nữa thì làm cô sặc. Trong đầu Linh lập tức nảy số. Vest đen? Chốt giá? View đẹp?

"Trời đất ơi!" – Linh lẩm bẩm, máu nghề nghiệp và sự công chính của một công dân thành phố bị lừa đảo nhiều lần trỗi dậy – "Đúng là thời đại này lừa đảo len lỏi khắp nơi. Thằng nhóc mũi dãi năm xưa giờ thực sự đi làm cò đất lừa lọc người ta rồi sao? Nhìn mấy ông kia mặc vest tội nghiệp thế kia, chắc là Việt kiều hay đại gia phố về bị nó dụ dỗ mua đất vườn đây mà!"

Không thể đứng nhìn "vết nhơ" của làng Yên lộng hành, Linh hùng hổ tiến lại gần. Cô đứng cách toán người vài mét, hắng giọng thật to:

"Này anh Tùng! Anh làm gì ở đây mà chốt với chả view thế hả?"

Tùng quay đầu lại. Thấy Linh đang đứng chống nạnh, mặt vẫn còn dính một mẩu vỏ khoai lang bên mép, anh không nén nổi nụ cười khẩy:

"Ơ kìa, tiểu thư thành phố dậy sớm thế? Không ở nhà đắp mặt nạ dưỡng da đi, ra đây hóng chuyện làm gì?"

"Tôi không hóng chuyện, tôi đang thực thi công lý!" – Linh bước tới, nhìn mấy người mặc vest bằng ánh mắt ái ngại – "Các bác ơi, các bác đừng nghe anh này lừa. Chỗ này là đất công của xã, ngày xưa tụi cháu thả diều ở đây suốt, làm gì có sổ đỏ sổ hồng gì mà mua với bán. Anh ta là cò mồi đấy, các bác coi chừng mất tiền oan!"

Mấy người đàn ông mặc vest ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn Tùng. Tùng thì đứng hình mất ba giây, sau đó anh bật cười thành tiếng, một điệu cười đầy vẻ bất lực.

"Linh mập, bà bị sảng nắng à? Hay ở thành phố lâu quá nên nhìn đâu cũng thấy lừa đảo?"

"Anh mới sảng ấy! Tôi nghe rõ ràng anh bảo 'giá này là chốt' mà! Anh định bán rẻ lương tâm lấy tiền hoa hồng chứ gì?" – Linh càng nói càng hăng, quên mất là mình đang đi dép lê của ngoại và đầu tóc thì chưa kịp chải chuốt.

Tùng thở dài, quay sang nói với những người kia: "Xin lỗi đạo diễn, bạn tôi ở phố về chưa cập nhật tình hình. Các anh cứ đi xem thêm góc phía bên ao sen đi, tôi xử lý vụ này một tí."

Đợi mấy người kia đi xa, Tùng tiến lại gần Linh. Khoảng cách quá gần khiến Linh hơi mất tự tin, cô lùi lại một bước nhưng vấp phải hòn đá, suýt ngã nếu Tùng không nhanh tay túm lấy cổ áo sau của cô như túm một con mèo con.

"Bỏ ra! Anh định thủ tiêu tôi để bịt đầu mối hả?"

Tùng buông tay, khoanh tay trước ngực, nhìn cô từ đầu đến chân: "Đúng là Designer, trí tưởng tượng phong phú thật. Cò đất? Bà nhìn tôi giống cò đất chỗ nào? Tôi đang tư vấn cho đoàn làm phim truyền hình về bối cảnh quay ẩm thực. Người ta cần một khu đất trống có view nhìn ra ao sen để dựng cảnh chợ quê, hiểu chưa 'đại sư công lý'?"

Linh cứng họng. Cô chớp chớp mắt, nhìn lại toán người lúc nãy. Đúng là phía xa kia có mấy người đang khiêng chân máy ảnh và thùng đạo cụ.

"Thì... thì tại anh nói 'giá này chốt' nghe giống mấy ông bán đất trên mạng quá chứ bộ..." – Linh lý nhí, mặt bắt đầu đỏ lựng lên vì xấu hổ.

Tùng cúi sát mặt xuống, ghé sát tai cô nói thầm: "Giá đó là tiền thuê mặt bằng cho xã để làm từ thiện đấy. Bà phá đám xong rồi, giờ định bồi thường sao đây? Hay là tôi báo công an xã bắt bà vì tội cản trở kinh doanh nhé?"

"Anh... anh đừng có mà dọa!" – Linh đẩy anh ra, cố lấy lại vẻ oai phong – "Tôi là tôi cảnh giác cao độ thôi. Ai bảo anh giờ nhìn... ra dáng đại gia quá làm chi, ai mà tin được thằng nhóc ngày xưa hay đi trộm trứng gà nhà tôi giờ lại đứng chỉ tay năm bảy với đạo diễn."

Tùng nhếch môi, ánh mắt quét qua bộ dạng lôi thôi của Linh: "Tôi khác, nhưng bà thì vẫn thế. Vẫn hấp tấp và... vẫn dính vỏ khoai trên mặt."

Anh đưa tay định quệt mẩu vỏ khoai trên mép cô, nhưng Linh nhanh chóng né đi, quay người chạy biến về hướng nhà ngoại. Tiếng cười của Tùng vang vọng phía sau lưng khiến Linh thấy nóng ran cả gáy.

"Đồ Tùng đáng ghét! Đồ anh hàng xóm sáu múi kiêu ngạo!"

Về đến cổng nhà, Linh mới chợt nhận ra mình vừa bị anh "cà khịa" một vố đau điếng. Cô hậm hực dậm chân. Làng quê bình yên đâu không thấy, chỉ thấy toàn là cạm bẫy từ cái gã hàng xóm quái chiêu kia. Nhưng trong lòng cô, cái cảm giác "cạn pin" u uất khi còn ở thành phố dường như đã biến mất tự lúc nào, thay vào đó là một sự bực dọc đầy sức sống.