Sau màn "thực thi công lý" hụt ở bờ ao, Linh chạy bán sống bán chết về nhà ngoại, tim đập thình thịch không phải vì mệt mà vì xấu hổ. Cô chui tọt vào phòng, nhìn vào gương và muốn thét lên khi thấy mẩu vỏ khoai lang vẫn còn cứng đầu dính trên mép thật.
"Trời ơi là trời! Linh ơi là Linh, bao nhiêu năm gầy dựng hình tượng Designer sang chảnh, giờ tan tành mây khói dưới chân một gã... một gã hàng xóm!"
Linh hậm hực vơ lấy cái lược, bắt đầu chải mái tóc rối bời. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn là hình ảnh Tùng. Không phải Tùng của mười năm trước với cái mũi lúc nào cũng sụt sịt và bộ quần áo lấm lem bùn đất, mà là một gã đàn ông cao lớn với đôi mắt sáng quắc và cái khuôn miệng cười khẩy đáng ghét.
"Linh ơi, xuống ăn cơm con ơi! Thằng Tùng nó sang giúp ngoại sửa lại cái vòi nước này!"
Tiếng gọi của ngoại dưới sân khiến Linh khựng lại. Lại là Tùng? Anh ta ám quẻ cô từ tối qua đến giờ chưa đủ sao? Linh định bụng sẽ trốn biệt trong phòng, nhưng cái mùi thơm lừng của cá kho tộ và canh chua len qua khe cửa đã chiến thắng lòng tự trọng. Cô thay bộ đồ bộ hoa nhí của ngoại (vì đồ thành phố cô mang về toàn là váy vóc khó cử động), thắt lại tóc đuôi ngựa rồi hừng hực khí thế bước xuống nhà.
Dưới sân, bên cạnh giếng nước, Tùng đang cúi người hì hục với mớ cờ lê, mỏ lết. Chiếc áo may lỗ màu xám ôm sát lấy khuôn ngực rộng, để lộ những thớ cơ săn chắc bám đầy những vệt nước bắn lên. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng lên, nhướng mày khi thấy Linh trong bộ đồ hoa nhí:
Ơ, "công chúa" thành phố giờ chuyển sang phong cách vintage nông thôn rồi à? Bộ này hợp với bà đấy, nhìn ra dáng... bác gái hàng xóm lắm.
Anh câm miệng lại đi! – Linh gắt lên, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng lại ở đôi bàn tay to lớn, khéo léo của anh đang xoay vặn những con ốc gỉ sét – Anh rảnh quá không có việc gì làm hay sao mà cứ bám đuôi tôi thế?
Tùng không thèm nhìn cô, thong thả đáp:
Bà nội tôi bảo sang giúp ngoại bà. Với lại, làng này nhỏ lắm, bà có chạy lên trời cũng gặp tôi thôi. Mà này, bà có nhớ cái lần bà lừa tôi ăn quả ớt chỉ thiên rồi bảo là "kẹo cay thần kỳ" không?
Linh khựng lại. Chuyện đó xảy ra năm cô 8 tuổi, còn Tùng mới 6 tuổi. Lúc đó Tùng bé loắt choắt, suốt ngày lèo đèo theo cô để xin kẹo. Sau vụ quả ớt đó, anh đã khóc đến mức suýt ngất, còn Linh thì bị mẹ đánh cho một trận nhớ đời.
Nhớ chứ. Lúc đó anh khóc nhè nhìn xấu xí phát khiếp. – Linh bĩu môi, cố tìm lại thế thượng phong.
Tùng bỗng đứng bật dậy. Vì anh quá cao, Linh buộc phải ngửa cổ ra sau mới nhìn được mặt anh. Anh tiến lại gần, một bước, hai bước, cho đến khi Linh bị ép sát vào thành giếng đá rêu phong.
Thế bà có nhớ là bà đã hứa gì để tôi nín khóc không? – Giọng Tùng bỗng trầm xuống, không còn vẻ cà khịa thường ngày.
Linh ngơ ngác:
Hứa... hứa gì? Tôi hứa nhiều lắm sao mà nhớ hết được.
Tùng cúi thấp người xuống, hơi thở mang theo mùi nắng hạ phả vào mặt Linh khiến cô bỗng thấy tim mình đập lệch một nhịp. Anh đưa tay lên, không phải để quẹt vỏ khoai, mà là để gạt một sợi tóc mai đang bết vào trán cô.
Bà bảo: "Đừng khóc nữa, sau này lớn lên tớ sẽ làm vợ cậu để đền bù". – Anh nháy mắt, nụ cười nửa miệng hiện lên – Giờ tôi lớn rồi đây, "vợ" định đền bù thế nào?
Linh đứng hình. Cả thế giới quanh cô như ngưng đọng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ cái vòi nước vừa sửa xong và tiếng dế kêu ran trong lùm cây cạnh giếng. Một giây, hai giây... rồi Linh chợt nhận ra mình đang bị trêu chọc.
Anh... anh đồ lưu manh! Đó là chuyện con nít! – Linh đẩy mạnh anh ra, mặt đỏ như gấc chín – Anh còn dám nhắc lại chuyện đó tôi sẽ mách nội cho xem!
Tùng phá lên cười, điệu cười hào sảng vang vọng khắp sân nhà. Anh vắt chiếc khăn lên vai, thu dọn đồ nghề rồi thong thả bước ra cổng:
Mách đi, cứ tự nhiên. Mà nhắc cho bà nhớ, thằng nhóc "mũi dãi" năm xưa giờ cao hơn bà một cái đầu rưỡi đấy. Muốn xoa đầu tôi như ngày trước thì chịu khó nhón chân lên nhé!
Linh nhìn theo bóng lưng to lớn của Tùng đang khuất dần sau hàng rào bưởi, tay vô thức chạm vào chỗ anh vừa gạt tóc. Cô lẩm bẩm: "Đồ điên. Đồ hàng xóm sáu múi chết tiệt."
Bữa cơm trưa hôm đó, Linh ăn cá kho tộ mà cảm thấy vị cay của ớt như sực lên tận não. Ngoại vừa xới cơm vừa tủm tỉm cười:
Thằng Tùng nó ngoan lắm. Nó học đại học trên phố xong là về đây làm trang trại, lại còn hay giúp bà con quảng bá đặc sản làng mình trên cái máy điện thoại ấy. Con về đây, có gì không biết cứ hỏi nó.
Linh thở hắt ra, gắp một miếng cá to vào bát:
Ngoại ơi, anh ta bây giờ là "vua cà khịa" rồi, không phải thằng em ngoan ngoãn ngày xưa đâu. Ngoại đừng để vẻ ngoài sáu múi của anh ta đánh lừa!
Ngoại cười khà khà:
Sáu múi hay mấy múi bà không biết, bà chỉ biết hồi con nhỏ, hễ ai bắt nạt con là thằng Tùng nó lao vào "chiến" ngay, dù lúc đó nó bé hơn người ta cả cái đầu.
Linh im lặng. Ký ức về một cậu bé đen nhẻm, luôn đứng chắn trước mặt mình mỗi khi có lũ trẻ làng khác trêu chọc bỗng hiện về rõ mồn một. Hóa ra, dù thời gian có làm thay đổi vóc dáng, làm dày thêm những múi cơ và làm sắc sảo hơn cái lưỡi của anh, thì cái sự "lì lợm" bảo vệ cô vẫn còn đâu đó.
Linh cầm điện thoại lên, vô thức mở ứng dụng TikTok. Cô gõ từ khóa "Ẩm thực làng Yên". Kết quả hiện ra đầu tiên là một kênh có hơn một triệu lượt theo dõi. Ảnh đại diện là một chàng trai đang cười rạng rỡ bên mâm cơm quê, chính là gã hàng xóm đáng ghét.
Linh lướt xem vài clip. Trong clip, Tùng không hề cà khịa, anh trầm mặc, khéo léo và mang đến một cảm giác rất đỗi bình yên. Linh khẽ lẩm bẩm: "Diễn giỏi thật đấy, để tôi xem anh diễn được bao lâu."
Chiều hôm đó, Linh quyết định mang máy ảnh ra bờ ao sen để tìm cảm hứng sáng tác, sau khi đã trang điểm nhẹ nhàng và diện một chiếc váy linen trắng tinh khôi – quyết tâm lấy lại hình tượng. Nhưng cô không ngờ rằng, buổi chiều hôm đó sẽ là khởi đầu cho một sự cố khiến cô nổi tiếng theo cách mà một Designer không bao giờ muốn.