Mùi thơm nồng nàn từ gian bếp nhỏ của ngoại bắt đầu len lỏi qua các kẽ cửa, đánh thức mọi giác quan của Linh. Đó không phải là mùi bơ tỏi hay bít tết cháy sém trong những nhà hàng sang trọng mà cô thường lui tới để tiếp khách, mà là mùi nồng của gừng, mùi đậm đà của nước mắm cốt và mùi củi nhãn cháy tí tách.
Linh lững thững bước xuống bếp. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc đã bày sẵn một niêu đất cá kho tộ màu cánh gián óng ả, một bát canh chua cá lóc nghi ngút khói và đĩa rau muống luộc xanh mướt. Ngoại đang lúi húi xới cơm, miệng cười móm mém khi thấy đứa cháu gái đang đứng "chôn chân" vì thèm.
"Ăn đi con, thằng Tùng nó vừa mang sang cho ít cá trắm cỏ nó vừa cất vó ngoài đầm đấy. Nó bảo cá này kho tộ với trám đen là nhất, đúng gu của chị Linh 'mập' ngày xưa."
Linh bĩu môi, ngồi xuống ghế nhưng mắt không rời được niêu cá: "Hứ, lại là anh ta. Ngoại đừng nghe anh ta kể xấu con. Mà con bây giờ không có 'mập' đâu nhé ngoại, con đang theo chế độ Eat Clean đấy."
"Ít lìn hay ít sạch gì bà không biết, nhưng cá kho này mà không ăn hết ba bát cơm thì phí công thằng Tùng nó ngồi canh lửa cả buổi sáng," Ngoại vừa nói vừa gắp một miếng bụng cá béo ngậy vào bát Linh.
Linh nếm thử một miếng. Vị ngọt của cá tươi hòa quyện với vị bùi của trám, cái cay nồng của ớt chỉ thiên khiến đầu lưỡi cô như bùng nổ. Sức kháng cự của một Designer thành phố đang giữ dáng lập tức sụp đổ. Cô bắt đầu "lùa" cơm như chưa từng được ăn, quên sạch mọi triết lý về calo và tinh bột.
Đang lúc Linh đang tận hưởng niềm hạnh phúc giản đơn thì một bóng cao lớn che khuất cửa bếp. Tùng bước vào, trên tay cầm một rổ sấu xanh vừa hái, mồ hôi lấm tấm trên trán làm nước da ngăm khỏe khoắn càng thêm bóng bẩy. Anh nhìn Linh đang nhai ngấu nghiến, khóe miệng khẽ nhếch lên:
"Ủa, nãy ai bảo là ăn kiêng, ăn sạch gì đó mà? Bà nội tôi nói đúng, cứ cho bà ăn cá kho trám là mọi lý lẽ thành phố bay sạch theo khói bếp hết."
Linh suýt nghẹn, cố nuốt miếng cơm rồi lườm anh: "Ăn... ăn để lấy sức mà đấu với anh đấy! Với lại cá này ngoại kho chứ có phải anh kho đâu mà kể công."
Tùng thong thả ngồi xuống đối diện, tự nhiên như người trong nhà. Anh rót một bát nước vối, uống một hơi rồi nhìn thẳng vào mắt cô, giọng thách thức:
"Ngoại chỉ nêm nếm thôi, còn khâu chọn cá, làm cá và đặc biệt là kỹ thuật canh lửa cho nó lên màu đẹp thế kia là do tôi đấy. Sao? Ăn xong có thấy tâm hồn 'cạn pin' được sạc đầy tí nào chưa?"
Linh khựng lại. Đúng là hương vị này thật sự có khả năng xoa dịu. Cô thở hắt ra, bỏ bát đũa xuống, nhìn đôi bàn tay Tùng – đôi tay đầy những vết xước nhỏ và vệt bùn chưa kịp rửa sạch, nhưng lại cực kỳ vững chãi.
"Tùng này, sao cậu không ở lại phố? Tôi nhớ cậu tốt nghiệp ngành nông nghiệp loại giỏi mà, ở trên kia thiếu gì công ty lớn mời về?"
Tùng im lặng một thoáng. Anh nhìn ra mảnh vườn bưởi đang trổ bông, ánh mắt thâm trầm lạ thường:
"Ở phố cũng tốt, nhưng ở đó người ta chỉ quan tâm đến con số và báo cáo. Tôi thích nhìn cây mình trồng lớn lên mỗi ngày, thích thấy bà con làng mình bán được nông sản mà không bị ép giá. Với lại..." – Anh nhìn sang Linh, vẻ mặt lại trở về kiểu 'vua cà khịa' – "... ở đây còn có mấy bà 'công chúa' lâu lâu về quê để tôi còn có người mà chọc cho vui chứ."
Linh định nổi đóa, nhưng Tùng đã nhanh hơn. Anh đứng dậy, vỗ vai cô:
"Ăn xong đi, chiều nay tôi có một 'dự án' lớn. Nếu bà muốn biết tôi làm gì ngoài việc đi 'cò đất' thì ra bờ ao sen. Tôi thách bà cầm được máy ảnh chụp cho tôi một bộ hình mà không bị... ngã xuống bùn đấy."
"Anh khinh người quá đấy nhé! Tôi là Designer chuyên nghiệp, chụp ảnh là nghề của tôi!" – Linh hét lên khi Tùng đã bước ra đến sân.
"Vậy thì chiều nay 3 giờ. Đừng có diện váy trắng bánh bèo ra đấy, bò nó đuổi không chạy kịp đâu!"
Tiếng cười của Tùng vang lên giòn giã. Linh nhìn niêu cá đã vơi một nửa, rồi nhìn bộ đồ hoa nhí của mình trong gương. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô cảm thấy hào hứng. Mùa hè này, thay vì chạy trốn deadline, có lẽ cô nên chấp nhận lời thách thức của anh chàng hàng xóm này để xem, cuộc sống thực sự của một "anh nông dân TikToker" là như thế nào.