MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 7: LIVESTREAM BẤT ĐẮC DĨ - KHI LINH VÔ TÌNH LỌT VÀO ỐNG KÍNH CỦA TÙNG

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 7: LIVESTREAM BẤT ĐẮC DĨ - KHI LINH VÔ TÌNH LỌT VÀO ỐNG KÍNH CỦA TÙNG

1,252 từ · ~7 phút đọc

Buổi chiều ở làng Yên mang một sắc vàng sóng sánh như mật ong bám trên những ngọn cỏ gấu. Linh, sau một giấc ngủ trưa không mộng mị, cảm thấy pin tâm hồn mình dường như đã nhích lên được vạch thứ hai. Cô quyết định "lên đồ". Dù Tùng có dặn đừng diện đồ bánh bèo, nhưng lòng tự trọng của một Designer không cho phép cô xuất hiện với bộ dạng lôi thôi. Cô chọn một chiếc váy maxi lụa màu kem bơ, khoác thêm chiếc áo cardigan mỏng và không quên cầm theo chiếc máy ảnh cơ đắt tiền.

"Chụp ảnh mà ngã xuống bùn á? Đừng khinh thường đôi chân đi cao gót mòn cả phố đi bộ này nhé, Tùng mũi dãi!" – Linh hứ một tiếng, kiêu hãnh bước ra bờ ao.

Tại bờ ao sen, Tùng đã ở đó từ lúc nào. Anh không mặc áo sơ mi đũi như lúc trưa mà quay lại với chiếc áo may lỗ màu xám quen thuộc, quần xắn quá gối, để lộ đôi bắp chân rám nắng chắc nịch. Trên một phiến đá lớn cạnh bờ ao, Tùng đang bày biện một chiếc bếp than nhỏ, bên trên là những bắp ngô nếp tròn mẩy đang bắt đầu tỏa mùi thơm nức.

Điều khiến Linh ngạc nhiên là xung quanh Tùng có khá nhiều thiết bị: một chiếc giá đỡ điện thoại chuyên nghiệp, một tấm hắt sáng tự chế bằng xốp, và chiếc drone đang nằm im lìm trên cỏ.

"Đến rồi đấy à? Đúng giờ đấy." – Tùng không ngẩng đầu lên, tay thong thả quạt lò – "Nhưng mà tôi đã bảo đừng mặc váy. Nhìn bà bây giờ chẳng khác gì một con thiên nga lạc vào chuồng vịt."

"Kệ tôi!" – Linh hụp xuống hái một nhành hoa dại, bắt đầu căn góc chụp – "Anh cứ làm việc của anh đi. Tôi đứng đây chụp ảnh phong cảnh, không làm phiền đến 'nghệ thuật' của anh đâu."

Tùng nhếch môi, lẩm bẩm gì đó rồi với tay bấm vào màn hình điện thoại. Bỗng nhiên, chiếc đèn vòng trên giá đỡ sáng rực lên.

"Chào mọi người nhé! Hôm nay trời làng Yên đẹp quá nên mình ra bờ ao nướng ngô. Có ai muốn ăn ngô nướng bếp củi không nào?" – Giọng Tùng bỗng chốc trở nên ấm áp, truyền cảm đến lạ kỳ, hoàn toàn khác hẳn cái giọng cà khịa khi nói chuyện với cô.

Linh tò mò liếc mắt nhìn. Trên màn hình điện thoại, hàng ngàn lượt tim bay lên tung tóe. Hóa ra anh đang livestream thật. Linh bĩu môi, thầm nghĩ: "Đúng là đồ hai mặt, lên mạng thì diễn sâu thế không biết."

Vì mải tập trung canh một con chuồn chuồn ớt đậu trên lá sen, Linh vô thức di chuyển vị trí. Cô thấy đó đó có một bắp ngô đã chín vàng, thơm lừng đang đặt trên một lá sen to, có vẻ như là "đạo cụ dư" của Tùng. Bụng Linh lại đánh lô tô. Cô liếc nhìn Tùng, thấy anh đang mải mê tương tác với camera, kể chuyện về mùa ngô của làng.

"Chắc anh ta không để ý đâu." – Linh rón rén đi vòng ra sau lưng Tùng, ngồi thụp xuống sau bụi hoa găng, vươn tay "chôm" lấy bắp ngô rồi lại chui tọt vào bóng râm của cây đa cổ thụ gần đó.

Ngô nướng bằng than củi thơm một cách tàn nhẫn. Linh không kiềm lòng được, bắt đầu gặm lấy gặm để. Than củi bám vào bắp ngô, rồi theo đó bám đầy lên khóe môi, lên chóp mũi trắng nõn của cô. Linh vừa ăn vừa hít hà, gương mặt sành điệu giờ đây nhem nhuốc không khác gì một chú mèo mướp nghịch lọ nồi.

Đột nhiên, giọng Tùng vang lên, to và rõ hơn hẳn: "Mọi người đang hỏi có ai đằng sau mình à? À, hôm nay mình có một khách mời đặc biệt, một 'nàng tiên' từ thành phố mới hạ phàm xuống làng Yên để... ăn vụng ngô."

Linh giật bắn mình, miếng ngô suýt nữa kẹt trong cổ họng. Cô chưa kịp phản ứng thì Tùng đã xoay phắt cái giá đỡ điện thoại về phía cô.

"Nào, nàng tiên ngô nướng, chào khán giả của tôi một tiếng đi chứ?"

Màn hình điện thoại bây giờ hiện rõ mồn một gương mặt Linh với cái mũi lem nhem than đen, hai má phồng rộp vì đang nhai dở bắp ngô, và đôi mắt to tròn ngơ ngác như nai tơ ngơ ngác trước họng súng bác thợ săn.

"Á!!! Anh làm cái gì thế hả Tùng!!!" – Linh hét lên, vội vàng lấy tay che mặt nhưng đã quá muộn.

Dòng bình luận trên livestream nhảy nhanh như điện xẹt: ["Trời ơi, nàng tiên ngô nướng dễ thương vậy!"] ["Gương mặt này... là người mẫu à? Sao lem nhem mà vẫn xinh thế?"] ["Anh Tùng giấu kỹ quá nhé, người yêu anh đấy à?"] ["Nàng tiên ngô nướng ơi, gặm ngô cũng phải duyên dáng thế sao?"]

Tùng cười khoái chí, vừa cầm điện thoại chạy theo Linh vừa tiếp tục bình luận: "Đấy, mọi người thấy chưa? Ở thành phố thì làm Designer sang chảnh, về quê một cái là nguyên hình 'mèo lem' ngay. Đừng chạy Linh ơi, fan đang đòi tặng hoa cho bà kìa!"

"Tùng!!! Tôi giết anh!!!"

Linh vứt bắp ngô xuống, bất chấp chiếc váy lụa đắt tiền, cô xách váy chạy đuổi theo Tùng khắp bờ đê. Tùng vừa chạy vừa lách qua những bụi cây, tay vẫn giữ vững camera để "tường thuật trực tiếp" cuộc truy đuổi gay cấn nhất lịch sử làng Yên.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng một gã đàn ông cao lớn chạy tung tẩy và một cô gái váy vóc thướt tha nhưng mặt mũi đen sì đuổi theo sau tạo nên một khung cảnh dở khóc dở cười. Tiếng cười của Tùng hòa cùng tiếng hét của Linh vang vọng khắp cánh đồng, đánh động cả mấy con trâu đang gặm cỏ gần đó.

Đến khi cả hai cùng mệt lử, ngã vật xuống thảm cỏ cạnh trạm sạc xe điện mới xây đầu làng, Tùng mới tắt điện thoại, vừa thở vừa cười đến chảy cả nước mắt.

"Bà... bà nổi tiếng rồi Linh ạ. 'Nàng tiên ngô nướng' đang lên xu hướng rồi đấy."

Linh ngồi dậy, thở không ra hơi, nhìn chiếc váy lụa đã dính đầy cỏ may và bùn đất, lại nhìn gương mặt mình phản chiếu qua màn hình điện thoại đen ngòm. Cô im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười. Một điệu cười sảng khoái, không hề có sự gượng ép hay mệt mỏi của những ngày ở phố.

"Anh đúng là đồ vua cà khịa... nhưng mà... ngô ngon thật."

Tùng nhìn Linh, ánh mắt bỗng chốc dịu lại dưới ánh chiều tà. Anh đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vệt than trên chóp mũi cô.

"Ngon thì mai tôi nướng tiếp. Nhưng mai nhớ rửa mặt sạch rồi hãy ăn, không khán giả của tôi lại tưởng tôi bỏ đói bà."

Linh sững người trước cử chỉ thân mật bất ngờ ấy. Tim cô bỗng đập nhanh hơn cả lúc vừa chạy bộ. Dưới làn da rám nắng và vẻ ngoài thô ráp của anh nông dân này, dường như vẫn luôn có một sự quan tâm vô hình, đủ sức sạc đầy mọi chỗ trống trong lòng cô.