Sáng hôm sau, Linh thức dậy với cái tên "Nàng tiên ngô nướng" vẫn còn đang âm ỉ cháy trên các diễn đàn mạng. Cô thề với lòng mình sẽ không bước chân ra khỏi cổng nhà ngoại nửa bước để tránh bị gã hàng xóm đáng ghét kia mang ra làm trò đùa lần nữa. Thế nhưng, đời không như là mơ, và ngoại của cô lại chính là "đồng minh" lớn nhất của Tùng.
"Linh ơi, con mang bình nước này ra đồng cho thằng Tùng giúp ngoại với. Nó đang phun sâm bổ lượng cho vườn cây hay gì đó bằng cái máy bay của nó, nắng nôi thế này chắc là khát lắm."
Linh uể oải rời khỏi giường, miệng lẩm bẩm: "Là phun thuốc trừ sâu hữu cơ ngoại ơi, sâm bổ lượng gì tầm này." Cô tặc lưỡi, tống khứ cái tôi kiêu kỳ vào túi áo, xỏ đôi ủng cao su rồi cầm bình nước trà xanh đá tiến thẳng ra khu trang trại của Tùng.
Khi vừa đến rìa cánh đồng bưởi, Linh khựng lại. Khung cảnh trước mắt khác hẳn với những gì cô tưởng tượng về một nông dân đầu tắt mặt tối. Tùng đang đứng trên một gờ đất cao, tay cầm bộ điều khiển chuyên dụng, mắt chăm chú nhìn vào màn hình gắn trên đó. Phía xa, chiếc Drone nông nghiệp cỡ lớn đang bay lượn nhịp nhàng trên những ngọn cây, phun ra những làn sương mờ ảo, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như bụi kim cương.
Tùng hôm nay vẫn mặc chiếc áo may lỗ, nhưng chiếc áo đã ướt sũng mồ hôi, dán chặt vào khuôn ngực và những múi bụng săn chắc. Dưới cái nắng gắt của mùa hè, nước da ngăm của anh bóng lên như mật ong rừng. Linh vô thức nuốt nước bọt, thầm nghĩ: "Cái tên này... đúng là sáu múi không chỉ để lên clip sống ảo."
"Này, đứng đó ngắm tôi đủ chưa? Nước đâu?" – Tùng chẳng thèm ngẩng đầu lên nhưng vẫn biết sự hiện diện của cô.
Linh giật mình, bước tới đưa bình nước: "Ai thèm ngắm anh! Ngoại bảo tôi mang ra thôi."
Tùng hạ thấp chiếc Drone cho nó tự quay về trạm sạc, sau đó mới thong thả đón lấy bình nước, tu một hơi dài. Những giọt nước mát lạnh chảy từ khóe miệng xuống cổ, qua xương quai xanh rồi biến mất sau lớp vải áo mỏng. Linh nhìn đôi bàn tay anh – đôi tay vừa mới điều khiển công nghệ hiện đại, giờ lại đang thoăn thoắt kiểm tra những lá bưởi xem độ phủ của thuốc có đều không.
"Lại đây mà xem này Designer." – Tùng vẫy tay – "Bà nhìn xem cái bố cục này có đẹp hơn mấy cái bản thiết kế trên máy tính của bà không?"
Linh tò mò tiến lại gần màn hình điều khiển. Trên đó là bản đồ nhiệt của toàn bộ trang trại, phân tích rõ vùng nào thiếu nước, vùng nào cần bón phân. Cô thực sự ngỡ ngàng. Hóa ra, đằng sau những clip TikTok vui vẻ, cà khịa là một hệ thống quản lý nông nghiệp cực kỳ chuyên nghiệp và khoa học.
"Tùng này... tất cả những cái này là một mình anh làm sao?" – Giọng Linh bớt đi vẻ đanh đá, thay vào đó là sự nể phục không giấu giếm.
Tùng lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, khẽ gật đầu: "Lúc đầu cũng vất vả lắm. Dân làng ai cũng bảo tôi dở người, đi học cho cao rồi về đây cầm cái 'máy bay đồ chơi' đi hóng gió. Nhưng bà xem, bưởi năm nay đậu quả đều, lại không sâu bệnh. Tôi đang định làm thêm hệ thống tưới nhỏ giọt tự động điều khiển qua app."
Anh dừng lại, nhìn Linh bằng ánh mắt thâm trầm: "Ở thành phố, bà thiết kế ra những thứ đẹp đẽ trên màn hình. Còn ở đây, tôi thiết kế ra sự sống từ đất. Cũng không khác nhau mấy đúng không?"
Linh nhìn theo hướng tay anh chỉ, nơi những trái bưởi non đang lấp ló sau kẽ lá xanh rì. Mùi đất ấm, mùi lá bưởi nồng nồng hòa quyện với mùi mồ hôi của Tùng tạo nên một hương vị "thực" đến lạ kỳ. Nó không thơm kiểu nước hoa đắt tiền, nhưng lại khiến tâm hồn đang "cạn pin" của cô thấy ấm áp.
"Anh... khác thật đấy. Không giống cái thằng nhóc suốt ngày bám đuôi tôi xin bi ve ngày xưa." – Linh khẽ nói, tay cô vô thức định đưa lên xoa đầu anh theo thói quen cũ.
Thế nhưng, Tùng bỗng nhiên đứng thẳng người dậy. Linh chợt nhận ra mình chỉ đứng đến vai anh. Cô phải nhón chân lên, trông cực kỳ vụng về. Tùng nhếch môi cười, cái vẻ "vua cà khịa" lại quay trở lại ngay lập tức. Anh hơi cúi thấp người xuống, đưa gương mặt sát lại gần cô, nháy mắt:
"Bà định làm gì? Giờ tôi không còn là thằng nhóc để bà bắt nạt nữa đâu nhé! Muốn xoa đầu tôi thì chờ khi nào bà cao thêm 20cm nữa đi."
Linh đỏ mặt, vội thu tay lại: "Đồ kiêu ngạo! Tôi chỉ định... gạt con sâu trên tóc anh thôi!"
"Sâu đâu không thấy, chỉ thấy có người đang ngẩn ngơ nhìn trai đẹp làm việc thôi." – Tùng phá lên cười, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô về phía chiếc máy cày đang đậu gần đó – "Đi, nếu đã cất công ra đây rồi thì tôi dạy bà cách lái máy cày. Coi như là bồi thường cho vụ 'Nàng tiên ngô nướng' hôm qua."
"Á! Không! Tôi không lái cái thứ to xác đó đâu! Tùng, anh bỏ ra!"
Mặc cho Linh la hét, Tùng vẫn nhấc bổng cô lên đặt vào ghế lái. Giữa cánh đồng bao la, tiếng máy nổ giòn giã hòa cùng tiếng cãi vã chí chóe của đôi bạn trẻ. Linh lần đầu tiên trong đời cầm vào vô lăng của một chiếc máy cày, đôi bàn tay quen cầm bút vẽ giờ đây run rẩy chạm vào cần số. Phía sau cô, Tùng đứng sát rạt, một tay ôm lấy vai cô để giữ thăng bằng, một tay chỉ dẫn từng thao tác.
Hơi ấm từ lồng ngực anh phả vào sau lưng khiến Linh không còn tâm trí nào để sợ hãi chiếc máy khổng lồ. Cô nhận ra rằng, mùa hè này có vẻ sẽ không hề "bình yên" như cô tưởng, nhưng chắc chắn là một mùa hè rực rỡ nhất mà cô từng có.