Sau buổi chiều "tập lái máy cày" đầy bão táp, Linh trở về nhà với đôi chân rã rời và một bộ đồ không thể thảm hại hơn. Nhưng lạ thay, thay vì nằm vật ra than vãn về làn da bị sạm đi một tông, cô lại lôi chiếc máy tính xách tay ra, say sưa lướt xem lại những tấm hình mình đã chụp được ngoài đồng.
Dưới ống kính của một Designer chuyên nghiệp, trang trại của Tùng hiện lên không chỉ là mảnh ruộng rẫy đơn thuần. Đó là sự giao thoa giữa màu xanh mướt của lá bưởi và những đường nét cơ khí lạnh lùng, sắc sảo của chiếc Drone.
"Hừm, thực ra thì... tên này làm việc cũng ra dáng lắm," Linh lẩm bẩm, tay di chuột chỉnh sửa độ tương phản cho tấm ảnh Tùng đang đứng ngược sáng, bóng lưng vững chãi đổ dài trên mặt đất.
Đang lúc Linh mải mê thì tiếng động cơ quen thuộc lại vang lên ngoài ngõ. Tùng lái chiếc xe bán tải cũ dừng ngay trước cổng nhà ngoại, trên xe chất đầy những thùng xốp lớn.
"Linh mập! Ra đây nhờ tí!" - Tiếng gọi oang oang của anh khiến Linh suýt nữa làm rơi chuột.
Cô bước ra sân, tay cầm chiếc quạt nan, cố ra vẻ kiêu kỳ: "Anh lại định bắt tôi làm 'khách mời bất đắc dĩ' nữa à? Tôi nói trước, hôm nay không có ngô nướng đâu nhé!"
Tùng không đáp, anh đang hì hục bê một thiết bị lạ lùng từ trên xe xuống. Nó là một chiếc Drone cỡ lớn, nhưng trông khác hẳn cái chiếc phun thuốc lúc sáng. Nó có nhiều cảm biến hơn và bên dưới treo một cái hộp kim loại sáng loáng.
"Bà cầm hộ tôi cái này," Tùng vừa nói vừa ấn một bản đồ in sẵn vào tay Linh. "Tôi đang cần bay quét lại tọa độ khu đất phía sau đồi để chuẩn bị cho dự án 'Du lịch nông nghiệp' của xã. Nhưng cái cảm biến này đang báo lỗi, bà có mắt thẩm mỹ, nhìn xem cái camera này có bị lệch trục không?"
Linh nhìn chiếc Drone, rồi nhìn cái bản đồ. Bản tính tò mò của một người làm thiết kế trỗi dậy. Cô tiến lại gần, nheo mắt quan sát các khớp nối.
"Trục X bị lệch khoảng 2 độ về bên trái rồi. Nhìn cái thấu kính này đi, nó không vuông góc với cảm biến nhiệt nên ảnh quét ra chắc chắn sẽ bị méo bố cục," Linh khẳng định chắc nịch bằng kiến thức chuyên môn.
Tùng nhìn cô, ánh mắt thoáng hiện lên sự ngạc nhiên: "Khá đấy! Đúng là Designer có khác, nhìn phát ra ngay."
Anh lấy bộ đồ nghề, bắt đầu xoáy vặn. Linh đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại "chỉ tay năm bảy": "Sang trái một tí... được rồi, giữ nguyên... chốt đi!"
Trong lúc hai đứa đang mải mê sửa máy, một tốp các bà, các chị trong làng đi ngang qua ngõ. Thấy Linh và Tùng đang chụm đầu bên cái thiết bị bay lạ lẫm, bà Tám hàng xóm cao hứng gọi vọng vào:
"Ôi giời, hai đứa đang chơi máy bay đấy à? Thằng Tùng định dùng cái này để rước dâu từ thành phố về đấy phỏng?"
Linh đỏ chín mặt, vội lùi ra xa Tùng một mét: "Không phải đâu bà ơi! Cháu đang... sửa máy giúp anh ấy thôi!"
Tùng thì chẳng vừa, anh nháy mắt với bà Tám: "Bà cứ nói thế, tí nữa cháu cho nó bay sang nhà bà 'thám thính' xem chiều nay bà nấu món gì nhé!"
Tiếng cười nói rôm rả của các bà chị tan dần sau lũy tre, nhưng không khí giữa hai người bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Để phá vỡ sự im lặng, Linh chỉ vào cái hộp kim loại bên dưới chiếc Drone:
"Mà này, anh định làm du lịch thật à? Cái làng này ngoài bưởi với ao sen thì có gì để người ta xem đâu?"
Tùng dừng tay, ánh mắt anh bỗng trở nên xa xăm: "Đó là vì bà chỉ nhìn bằng mắt của một người đi trốn việc. Bà chưa nhìn thấy cảnh bình minh trên đồi bưởi khi sương còn chưa tan, bà chưa thấy cảnh cả làng mình cùng thắp đèn đi bắt sâu đêm. Những cái đó, người thành phố thèm lắm. Tôi muốn dùng công nghệ để người ta thấy làng Yên không hề lạc hậu, mà là một nơi 'chill' đúng nghĩa."
Anh lấy điện thoại ra, mở một tệp thiết kế đang làm dở: "Đây, tôi định làm một cái Website giới thiệu tour, nhưng phần Layout trông cứ... phèn phèn thế nào ấy. Bà xem hộ tôi xem?"
Linh nhìn vào màn hình. Đập vào mắt cô là một mớ hỗn độn của màu xanh nõn chuối và màu đỏ chót, font chữ thì lỗi thời từ những năm 2000. Linh hít một hơi sâu, cảm giác "ngứa nghề" bùng phát dữ dội.
"Tùng... tôi xin anh. Ai đời đi làm du lịch xanh mà dùng cái màu này! Anh định đuổi khách đi à?"
"Thì tôi dân kỹ thuật, biết thế nào là đẹp đâu," Tùng gãi đầu, trông cái vẻ vụng về của anh lúc này thật khác xa với sự chuyên nghiệp lúc sáng.
Linh giật lấy cái điện thoại: "Đưa đây! Để 'Nàng tiên ngô nướng' thiết kế lại cho anh một bộ nhận diện thương hiệu ra hồn. Coi như... trả ơn niêu cá kho tộ lúc trưa."
Tùng đứng nhìn Linh say sưa thao tác trên màn hình, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hương của đất, của cây bưởi và cả mùi "pin tâm hồn" đang được sạc đầy từng chút một.
Đúng lúc đó, đèn đường bỗng nhiên chớp nháy rồi tắt phụp. Toàn bộ làng Yên chìm vào bóng tối đặc quánh.
"Mất điện rồi!" - Linh hốt hoảng kêu lên.
"Đừng sợ, có tôi đây," Tùng bình thản nói trong bóng đêm. "Ra hiên nhà ngoại ngồi đi, dưới trăng nhìn còn đẹp hơn cả thiết kế của bà đấy."
Linh không biết rằng, đêm mất điện này chính là lúc những bí mật tuổi thơ bị vùi lấp bấy lâu sẽ được anh hàng xóm "vua cà khịa" mang ra để "đánh gục" trái tim cô thêm một lần nữa.