MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 10: ĐÊM MẤT ĐIỆN ĐẦU TIÊN - BÓNG TỐI VÀ NHỮNG MẨU CHUYỆN CŨ

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 10: ĐÊM MẤT ĐIỆN ĐẦU TIÊN - BÓNG TỐI VÀ NHỮNG MẨU CHUYỆN CŨ

1,215 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối ập xuống làng Yên nhanh đến mức khiến người ta ngỡ ngàng. Không giống cái tối lờ nhờ ánh đèn đường và biển hiệu quảng cáo ở thành phố, cái tối ở quê đặc quánh, phủ trùm lên vạn vật một sự im lặng bí ẩn. Linh đứng chôn chân giữa sân, chiếc smartphone trên tay cô bỗng chốc trở nên vô dụng khi cột sóng 4G cũng "ngỏm" theo dòng điện.

"Đứng ngây ra đó làm gì? Coi chừng dẫm phải đuôi con vện đấy."

Tiếng Tùng vang lên ngay sát bên cạnh, rồi một ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bão cũ kỹ thắp bằng dầu hỏa hiện ra. Gương mặt Tùng dưới ánh đèn trông góc cạnh và thâm trầm hơn hẳn. Anh thong thả xách đèn, tay kia cầm theo hai chiếc quạt nan, hất hàm ra phía hiên nhà ngoại.

"Ra hiên ngồi đi, gió trời còn sướng hơn cái điều hòa kêu như máy cày của bà nhiều."

Linh lụp cụp đi theo sau. Hiên nhà ngoại lát gạch bát tràng mát lạnh, mùi hương hoa bưởi sau nhà theo gió đêm đưa tới, nồng nàn và thanh khiết. Ngoại đã sang nhà bà Tám đánh bài tam cúc dưới ánh trăng, để lại khoảng không gian chỉ có tiếng dế kêu ran trong lùm cỏ.

Tùng ngồi xuống bậc thềm, tự nhiên như thể đây là nhà mình. Anh bắt đầu đưa nhịp quạt nan, luồng gió từ tay anh mát một cách kỳ lạ, nó mang theo cả mùi hương nhẹ của cỏ dại bám trên áo may lỗ và mùi nắng chiều còn sót lại.

"Này... Tùng," Linh ngồi bó gối bên cạnh, giọng cô nhỏ hẳn đi, "Sao lúc nãy anh bảo ở quê 'chill' hơn phố? Tôi thấy mất điện thế này, không WiFi, không tủ lạnh, đến cả sạc pin điện thoại cũng không có... đúng là thảm họa."

Tùng dừng quạt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao – thứ mà ở thành phố Linh chẳng bao giờ thấy được vì bị ánh đèn cao áp che lấp.

"Bà thấy thảm họa vì bà đang sợ phải đối diện với chính mình đấy thôi. Ở phố, bà dùng deadline, dùng mạng xã hội, dùng những bữa tiệc để lấp đầy khoảng trống. Còn ở đây, khi không còn gì để 'diễn', bà buộc phải sống thật. Thấy khó chịu đúng không?"

Linh cứng họng. Tùng nói trúng phóc cái cảm giác trống rỗng mà cô hằng che giấu dưới những bản thiết kế bóng bẩy. Cô bĩu môi để giấu đi sự bối rối: "Anh thì biết gì mà triết lý. Chắc tại làm TikToker nhiều quá nên bị nhiễm mấy câu Quotes trên mạng chứ gì?"

Tùng cười hì hì, nhịp quạt lại đều đặn: "Cứ cho là thế đi. Thế bà có nhớ cái 'thảm họa' năm 5 tuổi không? Cái vụ mất điện đúng giữa trưa hè, bà khóc nhè đòi ngoại mua kem nhưng quán tạp hóa đóng cửa ấy?"

Linh nhíu mày lục lọi ký ức. Một hình ảnh mờ nhạt hiện ra về một cô bé mặc váy hoa hồng, nước mắt nước mũi tèm lem ngồi bệt dưới đất ăn vạ.

"Tôi cho bà một viên kẹo mút vị dâu, thế là bà nín ngay. Xong bà còn tuyên bố xanh rờn trước mặt cả đám con nít trong xóm là: 'Tùng ơi, cậu tốt quá, sau này tớ sẽ cưới cậu để được ăn kẹo cả đời'."

Linh cảm thấy máu trong người như sôi lên, mặt cô nóng bừng dù gió đêm đang thổi. Cô giật lấy chiếc quạt nan trên tay Tùng, che nửa khuôn mặt:

"Anh... anh bịa chuyện! Lúc đó tôi còn nhỏ, biết gì mà cưới xin!"

"Bịa à?" Tùng bật cười, đôi mắt sáng quắc dưới ánh trăng nhìn xoáy vào cô, "Bà còn bắt tôi ký vào cái giấy 'hợp đồng liên minh' bằng mực tím, bảo là nếu sau này tôi thất hứa không cưới bà thì tôi phải đền cho bà... một kho kẹo mút cơ mà."

Linh chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Cô không ngờ cái gã trông thâm trầm, cục mịch này lại có một bộ nhớ "kinh dị" đến thế. Những chi tiết ngớ ngẩn nhất của tuổi thơ qua lời kể của anh bỗng trở nên sống động và đáng xấu hổ đến tột cùng.

"Đừng có nhắc lại nữa! Anh mà nói thêm câu nào là tôi... tôi đuổi anh về đấy!"

Tùng nhún vai, tựa lưng vào cột hiên, giọng anh bỗng trở nên dịu dàng hơn: "Nhắc lại để bà thấy, hóa ra những lời hứa của trẻ con lại chân thật hơn người lớn nhiều. Ít ra hồi đó bà không cần nhìn vào điện thoại để biết mình muốn gì. Bà chỉ cần một viên kẹo và một người ở bên cạnh quạt cho bà ngủ."

Linh im lặng. Trong bóng tối, cô lén nhìn sang phía Tùng. Dưới ánh trăng mờ ảo, bờ vai rộng của anh trông thật vững chãi. Anh vẫn đều đặn đưa tay quạt cho cô, dù miệng thì không ngừng cà khịa nhưng hành động lại đầy sự che chở. Cảm giác "cạn pin" bấy lâu nay bỗng chốc được thay thế bằng một luồng điện nhẹ, lăn tăn như sóng nước ao sen tràn vào tim.

"Này... Tùng," Linh ngập ngừng, "Cảm ơn nhé. Vì đã nhớ kỹ như vậy."

"Gì cơ? Bà vừa nói gì? Gió to quá tôi không nghe rõ," Tùng giả vờ đưa tay lên tai, mặt đầy vẻ trêu chọc.

"Đồ đáng ghét! Tôi bảo là anh đi chết đi!" Linh nghiến răng, giơ tay định đánh vào vai anh.

Nhưng Tùng nhanh hơn, anh tóm gọn lấy cổ tay cô. Bàn tay anh to lớn, ấm áp và hơi thô ráp vì lao động, bao trọn lấy cổ tay nhỏ nhắn của Linh. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Mùi hoa bưởi dường như càng đậm hơn, và tiếng dế kêu cũng trở nên nhịp nhàng như nhịp tim của hai người.

"Cái hợp đồng đó... tôi vẫn giữ đấy," Tùng nói khẽ, mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

Linh sững sờ. Cô định hỏi "Anh giữ ở đâu?" nhưng đúng lúc đó, điện trong làng bỗng nhiên bật sáng trở lại. Đèn hiên nhà ngoại rực sáng, làm lộ ra gương mặt đỏ như gấc chín của Linh và cái nắm tay chưa kịp buông của Tùng.

"Ơ kìa! Hai đứa ngồi đây tâm sự đấy à?" Tiếng ngoại cười hỉ hả từ ngoài cổng vọng vào làm hai người giật bắn mình, vội vàng buông tay nhau ra như bị điện giật.

Tùng đứng bật dậy, gãi đầu gãi tai, vẻ mặt thâm trầm thường ngày biến mất sạch, thay vào đó là sự lúng túng hiếm thấy: "Dạ... con... con về đây ngoại. Con sang kiểm tra xem điện có ổn định không thôi."

Linh thì chạy biến vào trong nhà, vấp cả vào bậu cửa. Trái tim cô đập thình thịch như đánh trống. Cô ngã vật xuống giường, vùi mặt vào gối, miệng không tự chủ được mà mỉm cười.

Mùa hè ở làng Yên, có vẻ như không chỉ có nắng và gió, mà còn có cả những lời hứa năm xưa đang bắt đầu "nảy mầm".