MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 11: CHIẾC HỘP THIẾC GỈ SÉT DƯỚI GẦM GIƯỜNG NHÀ NGOẠI

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 11: CHIẾC HỘP THIẾC GỈ SÉT DƯỚI GẦM GIƯỜNG NHÀ NGOẠI

1,123 từ · ~6 phút đọc

Cái nắng sớm mai rọi qua khe cửa gỗ, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ của Linh. Sau đêm mất điện "định mệnh" ấy, Linh phát hiện ra một điều: thính giác của mình dường như nhạy bén hơn hẳn. Cô không còn thức giấc bởi tiếng còi xe inh ỏi hay tiếng chuông báo thức vô hồn, mà là bởi tiếng chổi tre quét lá khô xào xạc của ngoại và tiếng con gà trống gáy vang đầu ngõ.

"Pin tâm hồn" của Linh, lạ thay, đang được sạc bằng một nguồn năng lượng rất đỗi nguyên sơ.

Để dọn dẹp lại căn phòng cho ngăn nắp hơn, Linh quyết định đẩy chiếc giường gỗ cũ ra để quét bụi. Trong lúc loay hoay, đầu chổi vướng phải một vật cứng nằm sâu trong góc tối. Cô cúi xuống, lôi ra một chiếc hộp thiếc đựng kẹo hình tròn, loại kẹo sữa truyền thống từ hàng chục năm trước. Lớp sơn đỏ trên hộp đã bong tróc, lộ ra những mảng gỉ sét loang lổ như bản đồ thời gian.

Linh ngồi bệt xuống sàn, thận trọng cạy nắp hộp. Một mùi hương cũ kỹ, thoang thoảng vị giấy ẩm và kim loại xộc lên. Bên trong không phải là kẹo, mà là cả một "gia tài" tuổi thơ: vài viên bi ve sứt cạnh lấp lánh dưới nắng, những chiếc nắp chai bia được đập dẹt, một chiếc súng cao su làm bằng chạc cây ổi đã mục, và quan trọng nhất là một mảnh giấy được gấp tư kỹ lưỡng.

Linh mở mảnh giấy ra. Những dòng chữ viết bằng mực tím đã nhòe đi vì ẩm, nét chữ nguệch ngoạc của trẻ con lớp một hiện lên: "Hợp đồng liên minh: Tùng phải bảo vệ Linh suốt đời. Linh phải cho Tùng ăn kẹo mút. Ai thất hứa làm con cún." Phía dưới là hai dấu vân tay đỏ chót được ấn bằng mực đóng dấu của ông ngoại, kèm theo hình vẽ hai đứa trẻ nắm tay nhau – một đứa tóc đuôi gà, một đứa thấp bé hơn hẳn với cái mũi được vẽ thêm hai vệt "mũi dãi" đặc trưng.

Linh bật cười thành tiếng, nước mắt bỗng dưng ứa ra vì một sự xúc động không tên. Hóa ra, những điều Tùng nói tối qua hoàn toàn không phải là bịa đặt để trêu chọc cô.

"Cười gì mà như nhặt được vàng thế nàng tiên ngô nướng?"

Tiếng Tùng vang lên từ phía cửa sổ. Anh đang vắt vẻo trên cành cây bưởi sát hiên, tay cầm một rổ bưởi non mới tỉa. Linh giật mình, vội giấu mảnh giấy sau lưng nhưng không kịp. Ánh mắt nhạy bén của anh nông dân đã bắt được "vật chứng".

Tùng nhảy phắt xuống hiên, bước vào phòng với vẻ tự nhiên đến đáng ghét. Anh cầm lấy chiếc hộp thiếc, lật đi lật lại rồi dừng lại ở mảnh giấy mực tím.

"À... thì ra là nó trú ngụ ở đây bấy lâu nay. Làm tôi cứ ngỡ bà đốt nó để phi tang chứng cứ rồi chứ."

Linh định giật lại nhưng Tùng đã giơ cao tay. Anh thấp xuống, nhìn cô bằng ánh mắt vừa chế nhạo vừa có chút gì đó rất dịu dàng: "Bà nhìn đi, hồi đó tôi thấp hơn bà nửa cái đầu. Giờ thì sao? Ai là người bảo vệ ai đây?"

Nói rồi, Tùng rút chiếc điện thoại thông minh ra, đặt mảnh giấy lên bậu cửa sổ đầy nắng và chụp một tấm ảnh thật nghệ thuật. Ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình. Chỉ vài giây sau, Linh thấy điện thoại mình rung lên thông báo: Tùng vừa cập nhật tin của anh ấy.

Cô mở ra và thấy tấm ảnh mảnh giấy cũ kỹ ấy hiện lên trên Story với dòng caption ngắn gọn nhưng đầy sức công phá: "Kẻ giữ lời hứa năm đó giờ đã về rồi. Hết làm con cún nhé!" Linh mặt đỏ bừng, đấm nhẹ vào vai anh: "Anh điên à! Đăng lên thế người ta lại tưởng... tưởng thật thì sao?"

Tùng thu điện thoại vào túi, nháy mắt: "Thì nó vốn là thật mà. Bà nhìn cái đống bi ve kia xem, đó là 'lễ vật' tôi thắng được từ bọn trẻ làng bên để mang về nộp cho bà đấy. Cả cái súng cao su này nữa, dùng để bắn mấy con ngỗng định rỉa váy bà. Bà quên sạch rồi, chỉ có tôi là còn giữ 'hợp đồng' trong đầu thôi."

Linh nhìn xuống chiếc súng cao su mục nát. Một thước phim quay chậm hiện về trong trí nhớ: một cậu nhóc đen nhẻm, gầy gò đứng chắn trước mặt cô gái nhỏ đang khóc lóc vì bị ngỗng đuổi, dũng cảm giương súng cao su dù tay còn run bần bật.

"Tùng này..." Linh ngập ngừng, "Sao anh... anh nhớ kỹ thế? Designer như tôi, hàng ngày tiếp xúc với hàng ngàn hình ảnh, vậy mà tôi lại quên mất những thứ quý giá này."

Tùng ngồi xuống mép giường, thong thả cạy một viên bi ve ra khỏi hộp, soi nó dưới ánh nắng: "Vì ở thành phố, mọi thứ đều biến chuyển quá nhanh. Bà phải chạy để không bị bỏ lại. Còn ở đây, cây bưởi phải mất mấy năm mới ra quả, bão đến rồi đi, người ta sống dựa vào nhau qua bao nhiêu mùa vụ. Những cái 'nhớ kỹ' này là rễ cây đấy Linh ạ. Không có rễ, người ta dễ bị gió thổi bay lắm."

Linh lặng đi. Cô nhìn đôi bàn tay Tùng, đôi bàn tay vừa biết điều khiển Drone công nghệ cao, vừa biết trân trọng một mảnh giấy mực tím gỉ sét. Cô nhận ra mình không chỉ là một Designer "cạn pin", mà là một người đã đánh mất "rễ" của mình trong những khối bê tông chọc trời.

"Thôi, đừng có làm bộ mặt triết lý đấy nữa," Tùng đứng dậy, xoa đầu cô một cái thật mạnh khiến tóc Linh rối tung, "Ra sân giúp ngoại nhặt lá bưởi đi. Chiều nay tôi đưa bà đi tìm lại 'văn phòng' ký kết hợp đồng năm lớp một."

"Văn phòng nào?" Linh ngơ ngác hỏi.

"Cây bàng cổ thụ đầu làng. Nghe đâu giờ chỗ đó thành trạm sạc xe điện rồi, nhưng cái gốc của nó chắc vẫn còn nhận ra bà đấy."

Linh nhìn theo bóng Tùng khuất sau cửa, tay cầm mảnh giấy mực tím áp vào ngực. Một cảm giác ấm áp và bình yên lan tỏa. Hóa ra, trở về không phải là lùi lại phía sau, mà là tìm lại phần bản sắc nhất đã bị bỏ quên.