MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 15: BÍ MẬT SAU KÊNH TIKTOK ẨM THỰ CỦA ANH HÀNG XÓM

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 15: BÍ MẬT SAU KÊNH TIKTOK ẨM THỰ CỦA ANH HÀNG XÓM

1,073 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn mưa rào, không khí làng Yên như được gột rửa, trong vắt và thơm nồng mùi đất ẩm. Linh vừa gội đầu xong, mái tóc còn vương mùi lá bưởi thơm ngát thì nghe thấy tiếng "cộp cộp" của dao thớt vang lên từ phía nhà Tùng. Cô tò mò bước ra hàng rào dâm bụt, ngó nghiêng sang sân nhà bên cạnh.

Tùng đang đứng trước một cái bếp lò củi kê ngoài trời. Hôm nay anh không mặc áo may lỗ mà diện một chiếc áo sơ mi đũi màu nâu sòng, xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ bắp tay rắn chắc đang nhịp nhàng thái măng. Xung quanh anh là hệ thống giá đỡ điện thoại, đèn LED trợ sáng và một chiếc máy quay chuyên nghiệp đang đặt ở góc thấp.

"Này, anh định nấu ăn hay định đóng phim điện ảnh đấy?" Linh lên tiếng, tay vẫn đang dùng khăn bông vò tóc.

Tùng không ngẩng đầu lên, tay vẫn đưa dao thoăn thoắt: "Đóng phim thì không tới lượt tôi, nhưng làm 'nghệ thuật ẩm thực' thì làng này ai qua được Tùng 'Sáu Múi'. Qua đây mà xem, đừng có đứng đó mà soi mói."

Linh tò mò lách qua cổng nhỏ giữa hai nhà. Trên bàn gỗ của Tùng là cả một thiên đường nông sản: những củ gừng già vừa thu hoạch lúc sáng đã được rửa sạch, một rổ măng tre mới hái còn nguyên lớp phấn trắng, và một con cá lóc đồng to tướng đang quẫy đuôi trong chậu sứ.

"Anh định làm món gì mà bày vẽ thế?"

"Cá lóc nướng trui cuốn lá gừng già và măng chua. Món này mà quay lên thì đám fan trên phố chỉ có nước 'chảy nước miếng' qua màn hình," Tùng nói, tay nhấn nút ghi hình trên chiếc điện thoại. "Lại đây, cầm hộ tôi cái tấm hắt sáng. Đứng góc 45 độ, tập trung vào ánh lửa ấy."

Linh bỗng chốc trở thành trợ lý hiện trường bất đắc dĩ. Cô nhìn cách Tùng làm việc, hoàn toàn khác với vẻ ngoài lôi thôi, cà khịa thường ngày. Anh tỉ mẩn sắp xếp từng cọng rau thơm, canh chỉnh góc độ ánh sáng sao cho những giọt nước đọng trên lá măng trông lung linh nhất. Tùng không chỉ đơn thuần là nấu ăn; anh đang kể chuyện bằng hình ảnh.

"Tôi cứ tưởng anh chỉ làm clip cho vui, ai ngờ đầu tư kỹ thế này," Linh trầm trồ nhìn vào màn hình xem lại phân cảnh anh thổi lửa, những tia lửa li ti bắn lên trong hoàng hôn đẹp đến nao lòng.

"Lúc đầu đúng là cho vui," Tùng vừa xếp cá vào vỉ nướng vừa tâm sự, giọng anh thấp xuống, hòa cùng tiếng củi cháy tí tách. "Nhưng sau đó tôi nhận ra, đây là cách nhanh nhất để cứu nông sản của làng. Bà biết không, năm ngoái măng tre rớt giá, dân làng định chặt bỏ hết để trồng cây khác. Tôi làm một series clip về các món măng, tự nhiên đơn hàng đổ về ầm ầm. Giờ thì cả xã góp vốn làm xưởng măng đóng hộp rồi đấy."

Linh lặng người. Cô nhìn đôi bàn tay rám nắng của Tùng đang khéo léo lật vỉ cá. Hóa ra, đằng sau cái danh "vua cà khịa" và những clip TikTok triệu view là một trái tim luôn đau đáu với mảnh đất quê hương. Anh dùng công nghệ không phải để đánh bóng bản thân, mà để thổi hồn vào những thứ bình dị nhất, biến chúng thành giá trị thực tế cho dân làng.

"Tùng này... anh giỏi thật đấy. Tôi làm Designer, lúc nào cũng nghĩ mình đang làm cái gì đó vĩ đại lắm, nhưng thực ra tôi chỉ đang tô vẽ cho những thứ xa xỉ. Còn anh, anh đang vẽ lại tương lai cho cái làng này."

Tùng dừng tay, nhìn thẳng vào mắt Linh. Khói bếp len vào mắt khiến anh hơi nheo lại, nhưng ánh nhìn ấy vô cùng ấm áp: "Bà cũng đang giúp tôi đấy thôi. Cái logo hôm qua bà vẽ nháp trên mặt bàn gỗ bàng ấy, tôi chụp lại gửi cho bên hợp tác xã, họ ưng lắm. Họ bảo lần đầu thấy cái mác măng tre mà trông 'Tây' và sang trọng thế."

Linh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Một cảm giác tự hào len lỏi – không phải vì giành được một giải thưởng thiết kế quốc tế, mà vì bản thiết kế của mình sẽ được dán lên những lọ măng do chính tay những người nông dân như Tùng làm ra.

Bữa tiệc ẩm thực "triệu view" cuối cùng cũng hoàn thành. Tùng bày cá ra một cái mẹt lót lá chuối xanh ngắt. Thịt cá lóc trắng ngần, thơm phức mùi khói, cuốn cùng lá gừng già cay nồng và măng chua giòn rụm.

"Ăn thử đi, xem có ngon hơn mấy món Michelin trên phố của bà không," Tùng cuốn một miếng thật to, định đưa cho Linh nhưng rồi khựng lại, đổi hướng sang cái bát sứ. "À, quên, bà sành điệu thế chắc không ăn bốc được đâu nhỉ?"

Linh không nói không rằng, giật lấy cuốn cá trên tay Tùng, chấm đẫm vào bát nước mắm gừng rồi cho vào miệng. Vị ngọt của cá, vị chua thanh của măng và mùi thơm nồng nàn của lá gừng bùng nổ trong khoang miệng.

"Ngon... ngon kinh khủng Tùng ạ!" Linh vừa ăn vừa xuýt xoa, quên sạch vẻ kiêu kỳ của một tiểu thư thành phố.

Tùng nhìn cô ăn một cách ngon lành, khóe môi anh cong lên một nụ cười mãn nguyện. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một vệt nước mắm dính trên khóe miệng Linh. Hành động đột ngột ấy khiến Linh đứng hình, miếng cá trong miệng còn chưa kịp nuốt.

"Ăn từ từ thôi, không ai tranh của bà đâu," Tùng nói khẽ, giọng anh bỗng chốc trở nên dịu dàng lạ thường.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, giữa mùi khói bếp và hương thơm của đất sau mưa, Linh nhận ra mình đã thực sự bị "sạc đầy". Không phải bằng điện, mà bằng sự tử tế và chân thành của anh hàng xóm "Sáu Múi". Tim cô bỗng đập lệch nhịp, một cảm giác còn ngọt ngào hơn cả viên kẹo mút năm 5 tuổi.