MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng XómChương 14: CƠN MƯA RÀO MÙA HẠ VÀ CHIẾC ÁO ƯỚT SŨNG CỦA TÙNG

Mùa Hè Năm Ấy Có Anh Hàng Xóm

Chương 14: CƠN MƯA RÀO MÙA HẠ VÀ CHIẾC ÁO ƯỚT SŨNG CỦA TÙNG

1,089 từ · ~6 phút đọc

Trời đang nắng chang chang, cái nóng hầm hập phả lên từ mặt đất đầy mùi lá gừng tươi thì bỗng nhiên, một luồng gió lạnh từ đâu thốc tới. Những đám mây đen kịt kéo về nhanh khủng khiếp, che lấp cả mặt trời đang gay gắt. Làng quê vào hạ là thế, đỏng đảnh và khó đoán y hệt như tâm tính của một cô gái mới lớn.

"Chết rồi, mưa! Linh, chạy mau!"

Tùng hét lên, tay vội vàng vơ lấy chiếc máy quay và điện thoại bỏ vào túi chống nước. Linh chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một hạt mưa to bằng hạt ngô đã rơi bộp xuống trán cô, rồi hai hạt, ba hạt... Chỉ trong chớp mắt, cả cánh đồng gừng chìm trong một màn nước trắng xóa.

"Chạy đi đâu bây giờ? Nhà ngoại xa lắm!" - Linh lúng túng, đôi giày vải lấm bùn khiến mỗi bước chân của cô trở nên nặng nề.

"Ra chòi trông dưa phía kia!"

Tùng nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô chạy băng qua những luống đất gồ ghề. Mưa xối xả làm tầm nhìn bị hạn chế, Linh chỉ còn biết bám chặt vào bàn tay thô ráp của Tùng, mặc cho nước mưa thấm đẫm lớp áo sơ mi mỏng manh.

Chiếc chòi canh chỉ là một cái lán nhỏ lợp lá cọ và quây bạt sơ sài, nhưng vào lúc này, nó chẳng khác gì một tòa lâu đài cứu mạng. Vừa bước chân vào trong, Linh đã run cầm cập. Quần áo cô dán chặt vào người, từng lọn tóc bết lại trước trán.

"Hắt xì!"

Linh xì hơi một cái thật to, mặt mũi đỏ ửng vì lạnh. Cô nhìn xuống bộ dạng thê thảm của mình rồi nhìn sang Tùng. Anh còn tệ hơn. Chiếc áo may lỗ ướt sũng, để lộ rõ mồn một những khối cơ bắp săn chắc và làn da ngăm bóng loáng nước mưa. Những giọt nước từ tóc anh chảy dài xuống xương quai xanh rồi biến mất dưới lớp vải trắng đã trở nên trong suốt.

Tùng nhìn cô, rồi nhìn chiếc áo sơ mi của Linh đang dính sát vào cơ thể, để lộ những đường cong mà thường ngày cô vẫn khéo léo che đậy bằng những bộ đồ Designer phong cách. Anh vội vã quay mặt đi, hắng giọng một cái đầy gượng gạo:

"Bà... bà ngồi xuống góc kia đi. Chỗ đó bạt che kín, không bị hắt đâu."

Nói rồi, Tùng lột phăng chiếc áo may lỗ ướt nhẹp ra, vắt mạnh nước. Linh giật mình, đưa tay che mắt: "Này! Anh làm cái trò gì đấy? Biến thái à!"

"Biến thái cái đầu bà ấy! Áo ướt mặc vào người chỉ có nước ốm. Tôi vắt khô rồi bà khoác tạm vào, chứ nhìn bà run như cầy sấy thế kia, ngoại mà thấy chắc tôi bị gậy vào đầu quá."

Tùng tiến lại gần, ném chiếc áo đã được vắt kiệt nước vào lòng Linh. Hơi ấm tỏa ra từ chiếc áo, dù còn chút ẩm, nhưng lại mang theo một mùi hương rất đặc trưng – mùi của nắng, của mồ hôi và cả mùi cỏ dại thanh nồng. Linh ngập ngừng một chút rồi cũng khoác nó lên người. Chiếc áo của Tùng rộng thênh thang, bao trọn lấy bờ vai gầy của cô.

Mưa bên ngoài vẫn gào thét, nện những tiếng lộp bộp liên hồi lên mái lá cọ. Trong không gian chật hẹp chỉ rộng chừng vài mét vuông, tiếng mưa như bị đẩy lùi ra xa, nhường chỗ cho tiếng thở của hai người.

"Tùng này..." Linh khẽ gọi, giọng cô bị tiếng mưa át đi một phần, "Cảm ơn nhé. Lần thứ hai anh cứu tôi khỏi 'thảm họa' rồi."

Tùng ngồi bệt xuống sàn tre, hai tay ôm gối, mắt nhìn đăm đăm ra màn mưa trắng xóa ngoài kia: "Có gì đâu. Mà công nhận bà đen thật, lần đầu đi làm nông đã được ông trời đãi cho một trận 'tắm tiên' miễn phí."

"Anh vẫn không quên cà khịa tôi được à?" Linh lườm anh, nhưng rồi cô cũng bật cười. Cơn lạnh dường như tan biến đâu mất, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.

"Hồi xưa ấy," Tùng bỗng cất giọng thâm trầm, "Mỗi lần mưa thế này, hai đứa mình hay lấy lá chuối đội lên đầu làm tàu chiến, xong bà cứ bắt tôi phải làm thuyền trưởng để bà... ngồi bên trong cho khỏi ướt. Giờ bà lớn thế này rồi, cái tàu lá chuối chắc không chứa nổi cái vali thành phố của bà nữa đâu."

Linh tựa đầu vào vách tre, khẽ mỉm cười: "Nhưng thuyền trưởng vẫn là anh đấy thôi. Chỉ là giờ anh không dùng súng cao su mà dùng Drone, không dùng tàu lá chuối mà dùng xe bán tải."

Tùng quay sang nhìn cô. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều mưa, gương mặt Linh trông thanh tú và dịu dàng đến lạ. Không có lớp trang điểm cầu kỳ, không có vẻ kiêu kỳ của một Designer thành phố, cô chỉ là Linh – cô bạn thanh mai trúc mã của anh.

"Linh này, bà định ở lại đây bao lâu?"

Câu hỏi bất ngờ của Tùng khiến nụ cười trên môi Linh chợt sượng lại. Cô nghĩ về những dự án dang dở trên phố, về cuộc sống ồn ào mà cô đã chạy trốn.

"Tôi... tôi cũng không biết nữa. Có lẽ là cho đến khi 'pin' của tôi thực sự đầy."

"Vậy thì cứ sạc cho kỹ đi," Tùng vươn tay ra, định xoa đầu cô như thói quen, nhưng nửa chừng lại đổi thành một cái vỗ nhẹ vào vai, "Ở làng Yên, điện có thể mất, nhưng pin tâm hồn thì không bao giờ thiếu chỗ sạc đâu."

Cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh mà đi cũng nhanh. Khi nắng chiều bắt đầu len lỏi qua những đám mây tàn, cả hai bước ra khỏi chòi. Cánh đồng gừng sau cơn mưa trông xanh mướt và tràn đầy sức sống. Linh bước đi bên cạnh Tùng, chiếc áo may lỗ của anh vẫn còn khoác trên vai cô.

Cái nắm tay hụt trong đêm mất điện, cái huých vai dưới trời mưa... Linh cảm nhận rõ ràng rằng, mùa hè này không chỉ sạc đầy pin cho cô, mà dường như nó còn đang sạc cho cả một thứ tình cảm mà mười mấy năm qua cô đã vô tình lãng quên.