Sáng nay, Linh quyết định dẹp bỏ những chiếc váy maxi thướt tha sang một bên. Cô lục trong tủ đồ cũ của ngoại, tìm được một chiếc áo sơ mi dài tay kẻ caro đã sờn và một chiếc quần vải ống rộng. Linh soi mình trong gương, thắt lại dải băng đô vải trên đầu để giữ cho tóc khỏi bù xù. Trông cô bây giờ nửa giống một thiếu nữ thôn quê, nửa giống một cô nàng sành điệu đang theo phong cách "cottagecore" nhưng phiên bản có phần... thực tế hơn.
"Này, chuẩn bị đi đánh trận hay đi làm vườn thế?"
Tùng đã đứng đợi ở sân từ lúc nào, trên tay cầm hai chiếc nón lá. Anh nhìn Linh từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi găng tay cao su màu hồng chóe mà cô mới sắm ở cửa hàng tạp hóa đầu làng.
"Đừng có mà cà khịa! Đây là bảo hộ lao động cho đôi bàn tay vàng ngọc của tôi đấy," Linh vênh mặt, giật lấy chiếc nón lá đội lên đầu, thắt quai cẩn thận.
Tùng cười rung cả bờ vai: "Thôi được rồi, hôm nay tôi sẽ dạy bà bài học vỡ lòng của ngành nông nghiệp xanh: Nhổ cỏ gừng. Đi thôi, 'đối tác'!"
Trang trại của Tùng nằm ở chân đồi, nơi những luống gừng đang vươn mình xanh tốt sau cơn mưa rào đêm trước. Mùi đất ẩm bốc lên ngai ngái, hòa quyện với mùi lá gừng thơm cay đặc trưng khi bị dẫm lên. Tùng tháo đôi ủng, đi chân trần xuống luống, còn Linh vẫn trung thành với đôi giày vải vì sợ... giun.
"Bà nhìn kỹ này," Tùng cúi người, đôi bàn tay rám nắng khéo léo lách vào gốc gừng, bứng lên những ngọn cỏ chỉ nhỏ xíu nhưng dai dẳng, "Phải nhổ tận gốc, đừng để đứt rễ, nếu không mai nó lại mọc trêu ngươi bà đấy. Mà nhớ nhìn cho kỹ, đừng nhổ nhầm lá gừng non, gừng nó giận nó không cay là tôi trừ lương kẹo mút."
Linh bắt chước Tùng, ngồi xổm xuống một góc luống. Ban đầu, mọi thứ có vẻ khá thú vị. Tiếng chim hót trên ngọn cây bưởi, làn gió mát rượi thổi qua bờ đê khiến cô thấy tâm hồn mình thật thư thái. Nhưng chỉ sau mười lăm phút, thực tế bắt đầu tát thẳng vào mặt cô Designer thành phố.
Cái nắng bắt đầu gay gắt. Đôi găng tay cao su màu hồng khiến tay cô mướt mồ hôi, dính dấp khó chịu. Cái lưng của Linh, vốn đã quen với việc ngồi ghế công thái học tám tiếng mỗi ngày, giờ đây bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau âm ỉ.
"Tùng ơi... sao cỏ ở đây nó 'designer' thế? Nó cứ mọc xen kẽ, ngụy trang y hệt lá gừng thế này thì ai mà phân biệt được?" Linh than thở, mồ hôi chảy ròng ròng trên má.
Tùng đang nhổ cỏ cách đó ba luống, thong thả đáp: "Đấy là nghệ thuật sắp đặt của tự nhiên đấy. Cỏ nó cũng có 'layout' riêng của nó, bà cứ tập trung vào cái gốc là ra hết."
Vừa dứt lời, Linh bỗng hét to một tiếng, bật dậy như lò xo, chiếc nón lá văng ra xa: "Á!!! Con gì kia! Tùng! Cứu!!!"
Tùng vội vàng chạy lại, nhìn theo hướng tay Linh đang chỉ trỏ run rẩy. Hóa ra là một con sâu róm to bằng ngón tay út, mình đầy lông lá đang lững thững bò trên một lá gừng.
"Trời đất, tôi tưởng hổ vồ bà chứ!" Tùng phì cười, tiện tay ngắt cái lá có con sâu ném ra xa. Nhìn Linh mặt cắt không còn giọt máu, anh bỗng thấy tội nghiệp. Gã vua cà khịa bấy giờ mới hạ tông giọng xuống, chìa tay ra: "Sợ thế à? Thôi, ra bóng cây đa kia ngồi nghỉ đi, để chỗ này tôi lo nốt."
Linh lắc đầu, cố trấn tĩnh lại: "Không! Tôi nói giúp anh là sẽ giúp. Không thể để một con sâu đánh bại sự chuyên nghiệp của tôi được."
Cô ngồi xuống lần nữa, nhưng lần này Tùng không quay về luống của mình. Anh ngồi xuống ngay luống bên cạnh Linh, âm thầm nhổ hết những chỗ có sâu hay kiến trước khi cô kịp nhìn thấy. Để Linh quên đi cái mệt, Tùng bắt đầu kể chuyện.
"Bà biết vì sao tôi bỏ phố về đây không? Hồi đó tôi làm kỹ thuật cho một công ty Drone trên Hà Nội, lương cũng khá, nhưng ngày nào cũng chỉ nhìn thấy bốn bức tường và màn hình máy tính. Có một đêm tăng ca, tôi chợt nhớ ra mùi cá kho tộ của bà ngoại, nhớ cả cái lần hai đứa mình trốn đi hái trộm ổi bị ông hàng xóm đuổi suýt rơi xuống ao... Tôi nhận ra mình đang sống một cuộc đời 'thuê'. Thế là tôi về."
Linh dừng tay, nhìn Tùng. Lần đầu tiên cô thấy anh bộc bạch nhiều như thế.
"Tôi cũng thế Tùng ạ," Linh thở dài, tháo đôi găng tay hồng ra, để bàn tay mình chạm trực tiếp vào lớp đất mát rượi. "Ở thành phố, tôi vẽ ra những thứ hào nhoáng cho người khác, nhưng chẳng thứ gì thuộc về mình. Về đây nhổ cỏ, tuy mệt, nhưng ít ra tôi thấy mình đang làm một cái gì đó có thật."
Tùng nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn của Linh giờ đã lấm lem bùn đất, anh bỗng đưa tay lên, định xoa đầu cô như mọi khi nhưng lại khựng lại vì tay mình cũng đầy đất. Anh chỉ khẽ dùng vai huých vào vai cô một cái thật nhẹ.
"Về đây là đúng rồi. Đất làng mình lành lắm, nó sẽ sạc đầy pin cho bà sớm thôi. Mà này..." Tùng nháy mắt, lấy điện thoại ra – cái thói quen khó bỏ của một TikToker – "Đừng động đậy nhé, tư thế này đẹp lắm. 'Nàng tiên nhổ cỏ' sẽ là video triệu view tiếp theo của tôi đấy!"
"Tùng!!! Anh lại quay lén tôi đấy à? Đưa máy đây!"
Tiếng đuổi nhau lại vang lên rộn rã trên cánh đồng gừng. Linh chạy đuổi theo Tùng, đôi giày vải lấm bùn, nón lá lệch sang một bên, nhưng đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Dưới chân đồi, bóng hai người đổ dài trên mặt đất, hòa vào nhau giữa không gian xanh mướt của làng Yên.