Tiếng ve sầu của những ngày cuối hạ vẫn còn râm ran trên những vòm lá phượng già, nhưng cái nắng đã bớt phần gắt gỏng, nhường chỗ cho những cơn gió nhẹ mang theo hơi thở của mùa khai trường.
Lâm Miên đứng trước bảng tin của khối 11, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô nàng loay hoay mãi giữa đám đông nhốn nháo mới tìm thấy tên mình: Lâm Miên – Lớp 11A1.
"A1 sao? Là lớp chọn Toán đó!" – Lâm Miên thầm kêu khổ trong lòng. Với một đứa mà bộ não chỉ chứa toàn màu vẽ và sự lãng mạn như cô, việc lạc vào "hang ổ" của những bộ óc siêu việt này chẳng khác nào một cực hình.
Vừa bước vào lớp, đập vào mắt Lâm Miên là sơ đồ chỗ ngồi mới được giáo viên chủ nhiệm dán trên bảng đen. Cô hồi hộp dò tìm vị trí của mình.
Dãy 2, bàn 3: Lâm Miên – Hạ Tuấn.
Lâm Miên khựng lại. Hạ Tuấn? Cái tên này nghe quen quá... À, đúng rồi! Là "Học thần" lừng lẫy của trường, người đã giành giải Nhất Toán quốc gia khi mới học lớp 10. Trong ký ức ít ỏi của cô, Hạ Tuấn là một chàng trai cao gầy, gương mặt lúc nào cũng phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, không chút cảm xúc.
Cô ôm cặp, rụt rè tiến về phía chỗ ngồi của mình. Ở đó, một nam sinh đã ngồi sẵn từ bao giờ. Anh mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi, cổ áo cài kín đáo, đang cúi đầu chăm chú vào một cuốn sách dày cộp toàn những ký hiệu loằng ngoằng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, đậu trên sống mũi cao thẳng và đôi lông mày thanh tú của anh, tạo nên một khung cảnh đẹp đến mức Lâm Miên phải nín thở.
"Chào cậu... Tớ là Lâm Miên, bạn cùng bàn mới của cậu." – Cô lí nhí, cảm giác như giọng mình vừa bị tiếng gió ngoài kia nuốt chửng.
Hạ Tuấn không ngẩng đầu ngay. Anh chậm rãi đánh dấu trang sách đang đọc dở, sau đó mới từ tốn quay sang. Đôi mắt anh đen sâu thẳm, nhìn cô trong giây lát khiến Lâm Miên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
"Ừm." – Anh chỉ đáp vỏn vẹn một từ, rồi dịch chuyển xấp tài liệu sang một bên để nhường chỗ cho cô.
Sự lạnh lùng này không nằm ngoài dự đoán, nhưng Lâm Miên vẫn thấy có chút bối rối. Cô lúng túng ngồi xuống, loay hoay mở cặp sách thì bỗng nhiên, một chiếc bút bi từ trong túi rơi ra, lăn vèo về phía chân của Hạ Tuấn.
Lâm Miên vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng đúng lúc đó, Hạ Tuấn cũng cúi người theo. Kết quả, trán của cô đập nhẹ vào vai anh. Mùi hương bạc hà thanh mát, dịu nhẹ từ lớp áo sơ mi của anh xộc thẳng vào cánh mũi, khiến cô gái nhỏ đỏ bừng cả mặt.
"Xin... xin lỗi! Tớ không cố ý!" – Lâm Miên lắp bắp, lùi lại như bị điện giật.
Hạ Tuấn nhặt chiếc bút lên, đặt nhẹ xuống trang vở trắng tinh của cô. Ngón tay anh thon dài, vô tình lướt qua mu bàn tay cô. Một cảm giác tê rần chạy dọc cơ thể Lâm Miên.
"Cẩn thận một chút." – Giọng anh trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy vành tai anh dường như cũng vừa ửng hồng một chút giữa nắng trưa.
Lâm Miên cúi gầm mặt, vội vàng lấy sách vở ra che giấu sự ngượng ngùng. Mùa hè mười bảy tuổi của cô, cứ như thế mà bắt đầu bằng một sự va chạm đầy bối rối và mùi hương bạc hà vương vấn mãi không tan.