MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.Chương 2: HỌC THẦN CŨNG BIẾT UỐNG SỮA DÂU?

Mùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.

Chương 2: HỌC THẦN CŨNG BIẾT UỐNG SỮA DÂU?

820 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, tiếng chuông báo thức reo inh ỏi khiến Lâm Miên phải chật vật lắm mới rời khỏi giường. Vì tối qua mải vẽ nốt bức tranh đang dang dở, cô đã bỏ lỡ bữa sáng của mẹ và phải chạy thục mạng đến trường với một chiếc bụng rỗng tuếch.

Lâm Miên bước vào lớp với vẻ mặt ỉu xìu, hai vai sụp xuống. Vừa ngồi vào chỗ, cô đã cảm thấy một cơn chóng mặt nhẹ do đói. Cô gục đầu xuống bàn, thầm than thở trong lòng: “Chưa gì đã thấy mùa hè này thật là khắc nghiệt rồi…”

Bên cạnh, Hạ Tuấn đã ngồi đó từ bao giờ. Anh vẫn như cũ, sạch sẽ và thẳng thớm trong bộ đồng phục, đôi mắt dán chặt vào cuốn tạp chí khoa học bằng tiếng Anh. Thấy Lâm Miên gục xuống, anh hơi liếc mắt qua, nhưng rồi lại nhanh chóng quay đi, như thể không quan tâm.

Mười phút sau, khi tiếng loa thông báo bắt đầu buổi sinh hoạt đầu tuần vang lên, Lâm Miên bỗng nghe thấy tiếng động lạch cạch bên cạnh. Cô ngẩng đầu lên, dụi dụi mắt.

Trên mặt bàn của cô, cạnh hộp bút chì màu, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một hộp sữa dâu và một chiếc bánh sandwich kẹp thịt nguội còn hơi ấm.

Lâm Miên ngơ ngác, nhìn sang Hạ Tuấn: “Cái này… của ai vậy?”

Hạ Tuấn không nhìn cô, tay anh vẫn lật trang sách, giọng nói trầm thấp đều đều: “Mua dư.”

Lâm Miên chớp chớp mắt, nhìn hộp sữa dâu có in hình chú thỏ hồng đáng yêu. Một người trông có vẻ chỉ uống trà hoặc cà phê không đường như Hạ Tuấn mà lại đi mua sữa dâu sao? Lại còn mua “dư” cả một chiếc bánh sandwich đúng lúc cô đang đói đến mức sắp xỉu?

“Nhưng mà… tớ không có tiền lẻ trả lại cậu ngay đâu.” – Lâm Miên lý nhí, bụng cô lúc này lại phản chủ mà kêu lên một tiếng “ồn ào”.

Hạ Tuấn cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi cuốn sách. Anh nhìn vào khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ của cô, khóe môi dường như khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không thể thấy được.

“Không cần. Đỡ ồn.” – Anh nói ngắn gọn rồi lại quay đi.

Lâm Miên mím môi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Cô cắm ống hút vào hộp sữa, vị ngọt ngào của dâu hòa quyện với vị béo ngậy của sữa lan tỏa trong khoang miệng. Thật sự rất ngon!

“Cảm ơn cậu nhé, Hạ Tuấn. Mai tớ sẽ mời cậu uống lại cái khác!” – Cô híp mắt cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Hạ Tuấn không đáp, nhưng ngòi bút trên tay anh bỗng khựng lại một nhịp trên trang giấy. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ mình vừa viết, nhưng tâm trí lại lẩn quẩn ở nụ cười tỏa nắng vừa rồi của cô gái bên cạnh.

Cả buổi học hôm đó, Lâm Miên cảm thấy năng lượng tràn trề. Cô say sưa nghe giảng (dù có những đoạn vẫn không hiểu gì) và thỉnh thoảng lén nhìn sang bạn cùng bàn. Cô phát hiện ra, Hạ Tuấn tuy lạnh lùng nhưng rất ngăn nắp. Bút của anh luôn để đúng vị trí, vở ghi chép sạch đẹp như in.

Đến giờ ra chơi, mấy cậu bạn lớp bên chạy sang rủ Hạ Tuấn đi đá bóng. Một cậu nhìn thấy vỏ hộp sữa dâu trên bàn của Lâm Miên, liền trêu chọc: “Kìa Tuấn, nay cậu đổi khẩu vị à? Sáng thấy cậu đứng ở căn tin xếp hàng mua sữa dâu, tớ cứ tưởng mình nhìn nhầm. Học thần mà cũng thích đồ ngọt của con gái cơ đấy?”

Không khí trong lớp bỗng chốc im lặng. Lâm Miên nín thở, tim đập thình thịch.

Hạ Tuấn thản nhiên thu dọn sách vở, ngước mắt nhìn cậu bạn kia, buông một câu xanh rờn: “Sữa dâu giúp tập trung hơn. Cậu không biết sao?”

Đám bạn ngẩn người, tin sái cổ: “Thật á? Thế mai tớ cũng mua uống thử!”

Sau khi đám bạn rời đi, Lâm Miên khẽ huých tay Hạ Tuấn, thì thầm: “Này, cậu nói thật à? Sữa dâu giúp tập trung thật sao?”

Hạ Tuấn đứng dậy, xách chai nước khoáng lên, trước khi bước ra khỏi lớp còn để lại một câu khiến Lâm Miên đứng hình: “Tùy người. Với những người ngốc như cậu, chắc là có tác dụng.”

Lâm Miên ngớ người, rồi phồng má giận dỗi. Nhưng nhìn hộp sữa dâu đã cạn trên bàn, cô lại không thể giận nổi. Hóa ra, "Học thần" cũng có lúc nói dối để bao che cho người khác, và hóa ra... sữa dâu lại có vị ngọt đến thế.