Nếu thế giới này không có những con số và những phương trình logarit, Lâm Miên tin rằng cuộc đời mình sẽ là một đóa hoa nở rộ rực rỡ. Tiếc thay, thực tế lại tát cho cô một gáo nước lạnh vào tiết Toán sáng thứ Năm.
Thầy giáo chủ nhiệm bước vào lớp với xấp giấy kiểm tra khảo sát trên tay, gương mặt nghiêm nghị: "Lớp chúng ta là lớp chọn, nhưng kết quả bài kiểm tra đầu năm môn Toán của một số em khiến tôi rất thất vọng."
Lâm Miên rụt cổ lại, cố gắng thu nhỏ thân hình để không ai chú ý. Nhưng vận đen không buông tha cô. Khi xấp giấy được chuyền xuống, một con số 4 đỏ chót, tròn trĩnh đập thẳng vào mắt cô.
Lâm Miên cảm thấy trời đất như sầm sập tối lại. Bốn điểm! Đây không chỉ là một con số, đây là một thảm họa thanh xuân!
Trong khi cô đang mải mê với nỗi sầu muộn, cô lén liếc mắt sang bàn bên cạnh. Trên tờ giấy của Hạ Tuấn, con số 10 nằm hiên ngang, sạch sẽ, không một vết gạch xóa. Anh thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn kết quả, cứ thế thản nhiên kẹp tờ giấy vào giữa quyển sách giáo khoa.
"Các em xem lại bài, chỗ nào không hiểu thì hỏi bạn cùng bàn. Tôi muốn các em giúp đỡ nhau để không ai bị tụt lại phía sau." – Tiếng thầy giáo vang lên như một bản án dành cho Lâm Miên.
Cô cầm tờ giấy kiểm tra nhăn nhúm, nhìn vào một câu hình học không gian mà với cô nó giống như một mê cung không lối thoát. Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, cô lấy can đảm khẽ kéo kéo tay áo sơ mi của Hạ Tuấn.
"Hạ... Hạ Tuấn này..."
Chàng trai đang xoay bút bỗng dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh bình thản, dường như đã đoán trước được điều gì.
"Câu... câu này làm thế nào vậy? Tớ đã thử ba cách nhưng chẳng ra kết quả giống đáp án." – Cô nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, đẩy tờ giấy đầy những hình vẽ nguệch ngoạc về phía anh.
Hạ Tuấn nhìn vào tờ giấy của cô. Những nét vẽ của Lâm Miên rất đẹp, ngay cả hình vẽ minh họa cho bài toán cũng được cô chăm chút từng nét đứt, nét liền, nhưng hướng giải thì hoàn toàn... sai bét.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ đến mức nếu không ngồi cạnh, cô sẽ không nghe thấy. Hạ Tuấn cầm lấy cây bút chì, không giảng giải ngay mà hỏi một câu: "Cậu vẽ đẹp như vậy, sao không nhìn ra đây là một góc vuông?"
"Hả? Nó vuông chỗ nào?" – Lâm Miên ngơ ngác, đưa sát mặt vào tờ giấy.
Vì khoảng cách quá gần, tóc mai của cô vô tình lướt nhẹ qua gò má anh. Hạ Tuấn hơi khựng lại, hơi thở của anh bỗng trở nên không tự nhiên. Anh nhích người ra xa một chút, rồi dùng đầu bút chỉ vào một điểm trên hình vẽ.
"Nhìn đây. Đừng dùng mắt thường, hãy dùng tư duy logic. Nếu cậu không hiểu bản chất, cậu sẽ mãi là 'kẻ thù' của môn Toán thôi."
Nói rồi, anh lật trang sau của tờ giấy nháp, bắt đầu viết ra từng bước giải. Thay vì dùng những thuật ngữ cao siêu, anh dùng những ví dụ cực kỳ đơn giản, thậm chí còn vẽ thêm vài hình minh họa trực quan để một đứa "mù Toán" như cô cũng có thể hiểu được.
"Đến đây đã hiểu chưa?" – Anh hỏi, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng kiên nhẫn một cách lạ kỳ.
Lâm Miên nhìn chằm chằm vào những dòng chữ viết tay cứng cỏi, dứt khoát của anh. Một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu cô. "A! Tớ hiểu rồi! Thì ra là phải hạ đường cao từ đây!"
Cô hào hứng reo lên, quên mất mình đang trong lớp học. Một vài bạn phía trước quay lại nhìn, Lâm Miên vội vàng bịt miệng, cười hì hì đầy ngượng nghịu.
Hạ Tuấn nhìn cô gái đang cười rạng rỡ bên cạnh, trái tim vốn luôn hoạt động theo những nhịp điệu logic bỗng nhiên lỗi nhịp. Anh lạnh lùng đẩy tờ nháp sang cho cô rồi quay đi, nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại vô thức nắm chặt.
"Từ mai, mỗi chiều sau giờ học, ở lại thư viện một tiếng." – Anh buông một câu.
Lâm Miên ngẩn người: "Hả? Để làm gì?"
"Bổ túc." – Anh nói ngắn gọn – "Tớ không muốn có một bạn cùng bàn làm giảm điểm trung bình của cả bàn."
Lâm Miên dù bị chê "kém cỏi" nhưng trong lòng lại thấy vui như mở hội. Đây là anh đang chủ động giúp cô sao? "Học thần" đang muốn làm gia sư riêng cho cô sao?
"Được! Quyết định vậy nhé! Tớ sẽ mua sữa dâu trả phí học phí cho cậu!"
Hạ Tuấn không đáp, nhưng lần này, anh không còn nói "sữa dâu giúp tập trung" nữa. Bởi vì anh biết, thứ khiến anh mất tập trung nhất lúc này, chính là nụ cười ngọt hơn cả kẹo đường của cô gái đang ngồi cạnh mình.