Thư viện trường vào buổi chiều muộn vắng lặng một cách kỳ lạ. Ánh nắng vàng vọt của cuối ngày xuyên qua những ô cửa kính lớn, chiếu rọi lên những kệ sách cao ngất ngưởng và những hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không trung. Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ vẫn kêu râm ran không nghỉ, như một bản nhạc đặc trưng của mùa hè.
Lâm Miên ngồi đối diện với Hạ Tuấn ở một chiếc bàn gỗ trong góc khuất nhất. Trước mặt cô là một chồng bài tập Lý dày cộp, còn trước mặt anh chỉ là một cuốn sổ ghi chép mỏng và một cây bút đen đơn giản.
Không khí im lặng đến mức Lâm Miên có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch. Cô không biết là do bài tập quá khó hay do người ngồi đối diện quá "áp lực".
Hạ Tuấn đang tập trung giải một bài toán cấp quốc gia, lông mày khẽ chau lại. Lâm Miên nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng của mình, đầu óc trống rỗng. Cô rất muốn hỏi anh một câu, nhưng thấy anh đang chuyên tâm như vậy, cô không nỡ cất lời phá vỡ bầu không khí ấy.
Cô xé một mẩu giấy nhỏ từ cuốn sổ nháp, hí hoáy viết vài chữ rồi rón rén đẩy về phía anh.
Mẩu giấy trắng nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ: “Này, Hạ học thần, câu 5 phần chuyển động biến đổi đều này có phải dùng công thức độc lập với thời gian không?”
Hạ Tuấn liếc nhìn mẩu giấy, sau đó cầm bút viết nhanh vài dòng rồi đẩy ngược lại.
“Không. Nhìn lại dữ kiện vận tốc đầu đi. Cậu đang nhầm sang chuyển động chậm dần đều rồi.”
Lâm Miên đọc xong, bĩu môi. Cô lại viết tiếp: “Hóa ra là vậy. Tớ thật ngốc quá đi mất! À mà... cậu không thấy tiếng ve kêu ngoài kia ồn ào quá sao? Tớ cứ nghe là lại thấy buồn ngủ.”
Lần này, Hạ Tuấn dừng hẳn việc đang làm. Anh nhìn mẩu giấy, rồi ngước lên nhìn cô. Lâm Miên đang chống cằm, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy mong chờ, một vài sợi tóc mai bướng bỉnh rủ xuống trán cô.
Anh không đẩy giấy nữa mà khẽ khom người tới trước, hương bạc hà quen thuộc lại bao vây lấy cô. Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn chỉ đủ hai người nghe thấy: "Nếu buồn ngủ, có thể ngủ mười phút. Tớ canh thầy thư viện cho."
Lâm Miên ngẩn người, mặt bỗng chốc nóng bừng. Anh không mắng cô lười biếng, mà lại bảo cô ngủ đi?
Cô vội vàng lắc đầu, cúi xuống viết tiếp vào mẩu giấy: “Không ngủ đâu! Ngủ là thành con heo mất. Tớ sẽ cố gắng! Mà sao cậu lại tốt với tớ thế?”
Hạ Tuấn cầm lấy mẩu giấy, ngón tay anh chạm nhẹ vào phần giấy còn vương hơi ấm từ tay cô. Anh viết một dòng chữ rất dài, nhưng rồi lại gạch đi. Cuối cùng, anh chỉ để lại một câu duy nhất:
“Vì tớ không muốn đổi bạn cùng bàn.”
Lâm Miên nhìn dòng chữ đó, tim bỗng nhảy hẫng một nhịp. Cô trộm nhìn anh qua khe hở của chồng sách. Hạ Tuấn đã quay lại với bài tập của mình, nhưng nếu nhìn kỹ, cô sẽ thấy khóe môi anh dường như đang cong lên một độ cong rất nhẹ, và bàn tay đang cầm bút của anh có chút run rẩy không tự nhiên.
Thời gian trôi qua, những mẩu giấy qua lại giữa họ ngày một nhiều hơn. Có mẩu giấy chỉ là những hình vẽ nguệch ngoạc của Lâm Miên mô tả thầy giám thị, có mẩu giấy là những lời nhắc nhở "uống nước đi" của Hạ Tuấn.
Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua cửa sổ, làm bay mất một mẩu giấy nhỏ chưa kịp chuyển. Nó rơi xuống ngay dưới chân Hạ Tuấn.
Lâm Miên hốt hoảng cúi xuống nhặt, nhưng Hạ Tuấn đã nhanh hơn một bước. Anh nhặt lên và sững người. Trên mẩu giấy đó, Lâm Miên không hỏi bài, cũng không than thở. Cô vẽ một hình nhân nhỏ xíu đang ôm một hộp sữa dâu, bên cạnh có dòng chữ nắn nót: “Mùa hè năm nay, hình như có chút ngọt.”
Cả hai rơi vào một khoảng lặng dài. Tiếng ve ngoài kia bỗng nhiên như nhỏ lại, chỉ còn lại hơi thở của mùa hè len lỏi giữa hai người.
Hạ Tuấn từ từ gấp mẩu giấy đó lại, không trả lại cho cô mà cất vào túi áo sơ mi, ngay vị trí gần trái tim mình nhất. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói thấp nhẹ như hơi gió: "Ừ, ngọt thật."
Lâm Miên thề rằng, lúc đó cô đã thấy cả một bầu trời sao lấp lánh trong mắt anh. Hóa ra, bài tập Lý không đáng sợ, tiếng ve cũng không ồn ào, vì mùa hè này... cô đã có một bí mật ngọt ngào mang tên Hạ Tuấn.