Sau buổi chiều ở thư viện, mối quan hệ giữa Lâm Miên và Hạ Tuấn dường như đã bước qua một ranh giới vô hình. Không còn là những câu trả lời "Ừ", "Hả" cụt lủn, họ bắt đầu có những quy ước ngầm: hộp sữa dâu mỗi sáng và những buổi ôn tập mỗi chiều.
Thế nhưng, sự bình yên ấy bị phá vỡ vào giờ ra chơi chiều thứ Ba.
Một nam sinh lớp 11A3 – nổi tiếng là "hot boy" đội bóng rổ – đứng trước cửa lớp 11A1, tay cầm một phong thư màu xanh nhạt và một túi quà nhỏ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên khi cậu ta dõng dạc gọi tên:
"Lâm Miên, mình có chuyện muốn nói với cậu một chút được không?"
Lâm Miên đang thu dọn hộp màu, ngơ ngác ngẩng đầu lên. Cô vốn dĩ chẳng quen biết gì anh chàng này. Cả lớp bắt đầu ồ lên trêu chọc, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía bàn cuối.
Hạ Tuấn, người đang cầm chiếc compa vẽ dở một hình tròn, bỗng dưng siết chặt tay. Chiếc compa vạch một đường sắc lẹm, làm rách toạc trang giấy trắng tinh. Anh không ngẩng đầu, nhưng hơi thở đã trở nên nặng nề hơn.
Lâm Miên lúng túng đi ra ngoài hành lang. Cậu bạn kia không ngần ngại, đưa phong thư ra trước mặt cô: "Mình thích cậu từ lễ khai giảng. Cậu... cậu có thể cho mình một cơ hội làm quen không? Chiều nay cậu có rảnh không, mình mời cậu đi ăn kem?"
Lâm Miên hoảng hốt, hai tay xua liên tục: "À... mình... xin lỗi, nhưng chiều nay mình bận học rồi. Mình thực sự không..."
"Học thì lúc nào chẳng học được, đi một chút thôi mà!" – Cậu bạn kia vẫn kiên trì, định nắm lấy tay Lâm Miên để thuyết phục.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn chắn ngang giữa hai người. Một bàn tay lạnh lùng nhưng vững chãi nắm lấy cổ tay của cậu bạn lớp A3, lực bóp mạnh đến mức khiến cậu ta phải nhăn mặt.
"Cậu ấy đã nói là bận rồi."
Giọng nói của Hạ Tuấn vang lên, lạnh thấu xương, không còn chút dịu dàng nào như khi giảng bài cho Lâm Miên. Anh đứng đó, che hoàn toàn Lâm Miên ở phía sau lưng mình, giống như một bức tường thành không thể xâm phạm.
Cậu bạn kia sững sờ: "Hạ Tuấn? Việc này liên quan gì đến cậu? Cậu ấy chỉ là bạn cùng bàn của cậu thôi mà?"
Hạ Tuấn hơi nhướng mày, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra áp lực khiến đối phương phải lùi lại một bước. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi đó, mà quay đầu lại nhìn Lâm Miên, giọng nói bỗng chốc dịu đi nhưng lại mang theo ý vị ép buộc: "Lâm Miên, câu 10 bài tập về nhà hôm qua cậu làm sai rồi. Vào đây, tớ giảng lại."
Lâm Miên như vớ được cọng bún cứu mạng, vội vàng gật đầu lia lịa: "Đúng đúng! Tớ phải vào học ngay đây! Xin lỗi cậu nhé!"
Nói rồi, cô chạy tót vào chỗ ngồi. Hạ Tuấn liếc nhìn phong thư màu xanh trên tay cậu bạn kia một lần cuối, ánh mắt đầy cảnh cáo rồi cũng quay lưng bước vào lớp.
Cả lớp 11A1 im lặng như tờ. Đây là lần đầu tiên họ thấy "Học thần" Hạ Tuấn can thiệp vào chuyện của người khác, lại còn với thái độ "hung hăng" đến vậy.
Lâm Miên ngồi vào chỗ, tim vẫn còn đập loạn xạ vì tình huống vừa rồi. Cô lén nhìn sang Hạ Tuấn, thấy anh đang lẳng lặng vo viên trang giấy bị rách lúc nãy ném vào thùng rác.
"Cảm ơn cậu nhé, Hạ Tuấn. May mà có cậu cứu tớ..." – Cô lí nhí.
Hạ Tuấn không nhìn cô, anh mở một cuốn sách mới, lạnh lùng hỏi một câu: "Cậu thích kiểu người như thế sao?"
"Hả? Kiểu người nào?" – Lâm Miên ngẩn ngơ.
"Chơi bóng rổ, tặng thư xanh, mời đi ăn kem." – Anh liệt kê từng thứ với vẻ mặt cực kỳ khó ở.
Lâm Miên phì cười, hóa ra anh chàng này đang... ghen sao? Cô bèn nảy ra ý định trêu chọc một chút: "Thì... kem cũng ngon mà, thư xanh trông cũng lãng mạn đấy chứ?"
Ngòi bút của Hạ Tuấn lại khựng lại. Anh quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô, khoảng cách gần đến mức Lâm Miên có thể thấy bóng hình mình phản chiếu trong con ngươi của anh.
"Lâm Miên, nghe cho kỹ đây." – Anh nói từng chữ, trầm thấp và đầy tính sở hữu – "Chiều nay cậu bận học với tớ. Ngày mai, ngày kia, và tất cả các buổi chiều sau này cũng vậy. Cậu không có thời gian để đi ăn kem với bất kỳ ai khác đâu."
Lâm Miên sững sờ, mặt đỏ lựng như quả cà chua chín. "Tại... tại sao chứ?"
Hạ Tuấn ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp khiến cô rùng mình nhẹ: "Vì cậu là 'người đặc biệt' của tớ... tớ nhận nhiệm vụ đưa cậu vào đại học, không được để các nhân tố không liên quan làm xao nhãng. Hiểu chưa, đồ ngốc?"
Dù anh vẫn gọi cô là "đồ ngốc", nhưng trái tim Lâm Miên lại ngọt lịm như vừa được ăn cả một hũ kẹo. "Người đặc biệt của tớ" – bốn chữ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô suốt cả buổi học.
Mùa hè năm ấy, nắng có vẻ gắt hơn, nhưng trong lòng Lâm Miên, cơn gió mang tên Hạ Tuấn đã thổi bay tất cả những oi nồng, chỉ để lại một vị ngọt duy nhất.