MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.Chương 15: BÍ MẬT DƯỚI NGĂN BÀN

Mùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.

Chương 15: BÍ MẬT DƯỚI NGĂN BÀN

660 từ · ~4 phút đọc

Áp lực của kỳ thi khảo sát chất lượng toàn thành phố đổ ập xuống khiến cả lớp 11A1 như bị rút cạn nhựa sống. Những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, những chồng sách cao ngất ngưởng trên bàn trở thành hình ảnh quen thuộc. Lâm Miên cũng không ngoại lệ, cô nàng mải ôn tập đến mức quầng thâm đã bắt đầu xuất hiện dưới mắt.

Sáng thứ Hai, khi Lâm Miên mệt mỏi bước vào lớp và vô thức đưa tay vào ngăn bàn để lấy hộp bút, cô bỗng chạm phải một vật gì đó lạ lẫm.

Đó là một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc được gói ghém cẩn thận trong giấy lụa màu xanh nhạt. Bên cạnh chiếc hộp là một mẩu giấy nhớ màu vàng chanh với nét chữ cứng cáp, dứt khoát: “Ăn khi thấy mệt. Đừng thức quá 12 giờ đêm.”

Lâm Miên tò mò mở chiếc hộp ra. Bên trong là những viên kẹo dẻo hình gấu đủ màu sắc, nhưng điều đặc biệt là mỗi viên kẹo đều được bọc trong một lớp giấy kính nhỏ, bên trên có ghi những công thức Toán học khó nhớ mà cô nàng thường xuyên nhầm lẫn.

“Cái này…” – Lâm Miên thốt lên, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Cô quay sang nhìn Hạ Tuấn. Anh vẫn như mọi khi, đang chăm chú giải một bài toán tích phân, gương mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng Lâm Miên tinh mắt nhận ra, trên đầu ngón tay trỏ của anh có một vệt mực xanh chưa kịp rửa sạch – đúng màu mực ghi trên mẩu giấy nhớ.

“Hạ học thần, kẹo gấu ngon thật đấy, nhưng công thức này có tính là ‘phao’ không nhỉ?” – Lâm Miên ghé sát tai anh, thì thầm trêu chọc.

Hạ Tuấn không ngẩng đầu, tay vẫn viết loạch xoạch: “Đó là thực phẩm chức năng giúp tăng trí nhớ. Cấm nghĩ linh tinh.”

“Thế sao? Vậy ai là người đã thức đêm để viết từng mẩu giấy tí hon này thế?”

Lúc này, Hạ Tuấn mới dừng bút. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt đã có chút tươi tỉnh hơn của cô. Anh thở dài một tiếng đầy bất lực: “Nếu tớ không viết ra đó, cậu sẽ vừa ăn kẹo vừa quên sạch kiến thức tớ dạy. Cầm lấy đi, đừng để giáo viên nhìn thấy.”

Lâm Miên lấy một viên kẹo màu xanh lá, bóc lớp giấy kính ra. Bên trong ghi: “Sin bình + Cos bình = 1. Đồ ngốc, đừng quên nữa!”. Cô bỏ viên kẹo vào miệng, vị táo chua ngọt lan tỏa, mang theo cả sự quan tâm vụn vặt nhưng ấm áp của anh.

Cả buổi sáng hôm đó, mỗi khi gặp một bài toán hóc búa, Lâm Miên lại lén lấy một viên kẹo gấu ra. Kỳ lạ thay, những con số khô khan bỗng trở nên dễ thương và dễ nhớ hơn bao giờ hết.

Đến giờ nghỉ trưa, khi cả lớp đã đi ăn gần hết, Lâm Miên cúi xuống định cất hộp kẹo vào cặp thì nhìn thấy dưới đáy hộp còn một mẩu giấy cuối cùng, không ghi công thức mà chỉ có một dòng chữ nhỏ:

“Thi tốt nhé. Tớ sẽ đợi cậu ở cổng trường sau khi thi xong.”

Lâm Miên nắm chặt mẩu giấy trong tay, cảm thấy bao nhiêu lo lắng, áp lực của kỳ thi đều tan biến hết. Cô biết, Hạ Tuấn không chỉ tặng cô kẹo, anh còn tặng cô cả sự tự tin và một lời hứa về sự đồng hành.

Dưới ngăn bàn nhỏ hẹp kia, không chỉ chứa đựng những mẩu giấy ôn tập, mà còn chứa đựng cả một bí mật ngọt ngào nhất của tuổi thanh xuân: Tình cảm của một chàng trai luôn âm thầm dõi theo và nâng đỡ từng bước đi của cô gái mình thương.