MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.Chương 14: CẬU HỌC GIỎI ĐỂ BẢO VỆ TỚ SAO?

Mùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.

Chương 14: CẬU HỌC GIỎI ĐỂ BẢO VỆ TỚ SAO?

806 từ · ~5 phút đọc

Hôm nay là ngày hội thao liên trường, không khí tại sân vận động thành phố náo nhiệt hơn bao giờ hết. Lâm Miên nằm trong đội cổ vũ, cô diện bộ đồ thể thao năng động, mái tóc cột cao để lộ chiếc cổ trắng ngần. Trong khi đó, Hạ Tuấn dù không tham gia thi đấu nhưng vẫn đi theo để "giám sát" cô học trò nhỏ.

Mọi chuyện bắt đầu khi Lâm Miên đi mua nước ở khu vực căn tin phía sau khán đài. Cô vô tình va phải một nữ sinh trường bạn đang cầm cốc cà phê trên tay. Dù Lâm Miên đã vội vàng xin lỗi và lấy khăn giấy ra lau, nhưng nhóm nữ sinh kia vẫn không chịu buông tha.

"Mắt mũi để đâu đấy? Bộ đồ này là hàng hiệu, cậu có đền nổi không?" – Cô gái dẫn đầu với gương mặt trang điểm đậm, khoanh tay đầy kiêu kỳ.

"Tớ thực sự xin lỗi, tớ không cố ý..." – Lâm Miên lúng túng, gương mặt nhỏ nhắn bắt đầu tái đi vì lo sợ.

"Xin lỗi là xong à? Nhìn phù hiệu thì ra là trường chuyên, tưởng học giỏi là có quyền coi thường người khác sao?" – Một nữ sinh khác bồi thêm, đẩy nhẹ vào vai Lâm Miên khiến cô lùi lại.

Đúng lúc đó, một bóng dáng cao lớn lướt nhanh qua đám đông, đứng chắn ngay trước mặt Lâm Miên. Hạ Tuấn với gương mặt không chút cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào nhóm nữ sinh kia.

"Học giỏi không có quyền coi thường người khác, nhưng học giỏi thì có quyền biết rằng chiếc áo này chỉ là mẫu của năm ngoái, giá thị trường hiện tại đã giảm 70%, và vết cà phê này hoàn toàn có thể tẩy sạch bằng dung dịch baking soda trong vòng 5 phút."

Giọng nói của Hạ Tuấn vang lên đều đều, rành mạch như đang đọc một định lý khoa học. Nhóm nữ sinh kia sững sờ, không kịp phản ứng trước màn "đáp trả" bằng kiến thức đầy bất ngờ này.

"Cậu... cậu là ai mà xen vào?"

Hạ Tuấn khẽ nhướng mày, tay anh tự nhiên vòng ra sau, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Lâm Miên. "Tôi là người sẽ chịu trách nhiệm bồi thường nếu các cậu chứng minh được chiếc áo này hỏng hoàn toàn. Còn nếu không, hành động đẩy người lúc nãy của các cậu có thể được coi là gây rối trật tự, tôi có ghi hình lại đấy." – Anh chỉ tay về phía chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

Nhóm nữ sinh kia nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị và phong thái áp đảo của Hạ Tuấn, liền hậm hực bỏ đi: "Đúng là đồ mọt sách, xui xẻo thật!"

Sau khi họ đi khuất, Hạ Tuấn mới buông tay Lâm Miên ra. Anh xoay người lại, kiểm tra xem cô có bị thương chỗ nào không.

"Có sao không?" – Giọng anh đã dịu đi rất nhiều.

Lâm Miên thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Hạ Tuấn, sao cái gì cậu cũng biết thế? Ngay cả giá áo của con gái cậu cũng biết sao?"

Hạ Tuấn hơi khựng lại, vành tai lại bắt đầu có dấu hiệu ửng đỏ: "Lúc nãy đi ngang qua cửa hàng thời trang gần trường, tớ vô tình nhìn thấy thôi."

Lâm Miên cười khúc khích, cô khoác lấy cánh tay anh, vừa đi về phía khán đài vừa hỏi: "Này Hạ Tuấn, có phải cậu nỗ lực học giỏi như vậy là để sau này có thể dùng kiến thức để bảo vệ tớ khỏi bị bắt nạt không?"

Bước chân của Hạ Tuấn khựng lại một nhịp. Anh nhìn cô gái đang cười rạng rỡ bên cạnh mình, ánh nắng của sân vận động chiếu rọi lên gương mặt cô, khiến cô trông như một thiên thần nhỏ.

Anh không phủ nhận, cũng không thừa nhận ngay, mà chỉ lẳng lặng lấy một chai nước từ túi balo đưa cho cô, rồi nói một câu khiến tim Lâm Miên như tan chảy:

"Học giỏi để có nhiều lựa chọn. Và lựa chọn duy nhất của tớ lúc này là đảm bảo cậu không phải chịu bất kỳ ấm ức nào."

Lâm Miên đứng hình, cô cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn ràng hơn cả tiếng trống cổ vũ ngoài sân vận động. Câu nói của Hạ Tuấn không phải là một công thức toán học khô khan, mà là lời cam kết chân thành nhất của tuổi trẻ.

Mùa hè năm ấy, nắng trên sân vận động thật gắt, nhưng Lâm Miên biết, chỉ cần có Hạ Tuấn ở bên, cô sẽ luôn được bảo vệ trong một thế giới dịu dàng nhất.