Sáng thứ Hai, không khí ở lớp 11A1 bỗng trở nên xôn xao một cách bất thường. Những ánh mắt tò mò không ngừng đổ dồn về phía bàn cuối, nơi Lâm Miên đang cắm cúi gặm mẩu bánh mì mua vội ở cổng trường.
Chuyện là tối thứ Bảy, có người đã bắt gặp Hạ Tuấn che ô đưa Lâm Miên về nhà, thậm chí còn thấy cô bước ra từ nhà anh với một chiếc áo phông rộng thùng thình không phải size của cô. Tin đồn "Học thần và Nàng thơ đang hẹn hò" lan nhanh như virus trong các nhóm chat kín của trường.
"Này Lâm Miên, hôm nọ qua nhà Hạ Tuấn học bài... có gì 'vui' không kể nghe với?" – Một cô bạn cùng lớp sáp lại gần, nháy mắt đầy ẩn ý.
Lâm Miên suýt thì sặc miếng bánh mì: "Chỉ... chỉ là học bài thôi mà! Trời mưa to quá nên tớ trú tạm thôi."
"Trú tạm mà mặc cả áo của người ta về cơ à?" – Tiếng cười đùa vang lên khắp dãy bàn.
Đúng lúc đó, Hạ Tuấn bước vào lớp. Tiếng ồn ào bỗng chốc im bặt, nhưng những ánh mắt dòm ngó thì vẫn không hề thuyên giảm. Anh thản nhiên đặt cặp xuống, nhìn qua Lâm Miên đang đỏ bừng mặt vì ngượng, rồi nhìn quanh lớp một lượt bằng ánh mắt lạnh lùng thường thấy.
"Cậu ấy mặc áo của tớ vì tớ không muốn cậu ấy bị cảm lạnh." – Giọng nói của Hạ Tuấn không lớn, nhưng đủ để cả lớp nghe rõ mồn một – "Còn bài kiểm tra Toán tiết 3 hôm nay, các cậu đã chuẩn bị xong chưa mà rảnh rỗi quan tâm chuyện nhà tớ thế?"
Câu nói vừa mang tính khẳng định "chủ quyền", vừa mang tính đe dọa về điểm số khiến đám đông lập tức giải tán. Ai cũng biết một khi Hạ Tuấn đã lên tiếng thì tốt nhất là nên im lặng nếu không muốn bị anh "tra tấn" bằng những bài toán hóc búa.
Đến giờ ra chơi trưa, nắng hè bắt đầu gay gắt. Lâm Miên xuống căn tin mua nước cho hai người. Lúc quay về lớp, cô thấy Hạ Tuấn đang đứng ở hành lang, tựa lưng vào lan can, ánh nắng trưa chiếu thẳng vào sườn mặt hoàn hảo của anh.
"Nước của cậu đây." – Lâm Miên đưa chai nước khoáng lạnh cho anh.
Hạ Tuấn nhận lấy, áp chai nước vào gò má nóng hổi của cô: "Mặt đỏ thế này là vì nắng hay vì những lời lúc nãy?"
"Cả hai..." – Lâm Miên lí nhí, cô nhìn xuống mũi chân mình – "Cậu nói thế, mọi người lại càng hiểu lầm cho xem."
Hạ Tuấn không đáp, anh mở chai nước, uống một ngụm rồi bất chợt nghiêng người về phía cô. Dưới cái nắng trưa chói chang, Lâm Miên nhìn thấy vành tai của Hạ Tuấn bỗng nhiên ửng hồng một cách lạ thường, đối lập hoàn toàn với vẻ mặt bình thản của anh.
"Cậu... tai cậu đỏ kìa!" – Lâm Miên ngạc nhiên chỉ tay.
Hạ Tuấn vội vàng đưa tay lên che tai, quay mặt đi chỗ khác: "Nắng nóng quá thôi."
"Nhưng mà vành tai bên kia đâu có đỏ bằng?" – Lâm Miên cười khúc khích, cô phát hiện ra một bí mật: Hóa ra học thần nhà ta khi nói những lời "bá đạo" thì thực chất trong lòng cũng đang ngượng ngùng đến phát điên.
"Lâm Miên." – Anh gọi tên cô, giọng nói có chút bất lực – "Họ không hiểu lầm đâu."
"Hả?"
Hạ Tuấn cúi xuống, ánh nắng trưa rớt trên bờ vai anh tạo thành một quầng sáng nhạt. Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm: "Tớ thực sự không muốn cậu mặc áo của ai khác ngoài tớ. Và tớ cũng không ngại nếu cả trường biết cậu là người do tớ 'bảo kê'."
Lâm Miên đứng hình giữa hành lang đầy nắng. Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơn gió trưa mang theo hương vị bạc hà từ anh thổi qua, xoa dịu cái nóng nhưng lại làm bùng cháy thêm những cảm xúc ngọt ngào.
Cô nhìn vành tai vẫn còn đỏ ửng của anh, rồi lại nhìn nụ cười thấp thoáng nơi khóe môi chàng trai ấy. Mùa hè năm ấy, nắng trưa có thể gay gắt, nhưng chẳng thể nào rực rỡ bằng sự dịu dàng thầm kín mà Hạ Tuấn dành riêng cho cô.