MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.Chương 12: BUỔI HỌC THÊM CHỈ CÓ HAI NGƯỜI

Mùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.

Chương 12: BUỔI HỌC THÊM CHỈ CÓ HAI NGƯỜI

794 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa rào bất chợt của mùa hè đổ xuống trắng xóa đường phố đúng lúc buổi học ở quán cà phê kết thúc. Bố mẹ Lâm Miên gọi điện báo tối nay có tiệc ở công ty sẽ về muộn, còn chìa khóa nhà cô thì... nằm chễm chệ trên bàn học ở lớp.

Hạ Tuấn nhìn cô gái nhỏ đang đứng tần ngần trước màn mưa, rồi nhìn xuống chiếc ô duy nhất trong tay. Anh hắng giọng, vẻ mặt có chút không tự nhiên: "Nhà tớ ngay gần đây. Bố mẹ tớ đi công tác rồi. Qua đó trú mưa một lát, nhân tiện... làm nốt tập đề."

Lâm Miên chớp mắt, tim bỗng đập lệch một nhịp. Qua nhà cậu ấy? Chỉ có hai người sao? Nhưng nhìn cơn mưa tầm tã không có dấu hiệu dừng lại, cô đành lí nhí gật đầu.

Căn phòng của Hạ Tuấn đúng như những gì cô tưởng tượng: đơn giản, ngăn nắp và thoang thoảng mùi gỗ nhẹ kết hợp với hương bạc hà quen thuộc. Trên giá sách cao ngất ngưởng, ngoài những cuốn sách chuyên ngành toán học còn có một ngăn nhỏ để đầy những món đồ thủ công li ti mà Lâm Miên từng tặng anh trong những lần học chung.

"Cậu... cậu vẫn giữ chúng à?" – Lâm Miên chỉ vào một chú hạc giấy gấp hơi lệch một bên cánh.

Hạ Tuấn đang lấy khăn khô cho cô, anh khựng lại một chút rồi thản nhiên đáp: "Tiện tay để đó thôi."

Lâm Miên mỉm cười, cô biết "tiện tay" của anh nghĩa là gì. Cô ngồi vào bàn học của anh – chiếc bàn vẫn còn vương hơi ấm và vệt bóng của những đêm anh miệt mài ôn luyện.

"Lạnh không?" – Hạ Tuấn hỏi, rồi chẳng đợi cô trả lời, anh đã khoác lên vai cô chiếc áo phông xám rộng thùng thình của mình. "Mặc tạm đi, áo cậu dính mưa rồi."

Hơi ấm từ chiếc áo và mùi hương của Hạ Tuấn bao bọc lấy cô, khiến Lâm Miên có cảm giác như mình đang được anh ôm chặt vào lòng. Cô cúi đầu, bắt đầu tập trung vào tập đề để che giấu sự bối rối.

Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên và tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy. Hạ Tuấn ngồi sát bên cạnh, thỉnh thoảng lại cúi xuống kiểm tra bài làm của cô.

Vì bàn học hơi hẹp, cánh tay hai người thỉnh thoảng lại chạm vào nhau. Mỗi lần như vậy, Lâm Miên lại cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua, khiến những con số trên trang giấy bắt đầu nhảy múa.

"Chỗ này... dùng định lý hàm số Cos sẽ nhanh hơn." – Hạ Tuấn nói, giọng anh trầm thấp ngay sát bên tai cô.

Anh vươn tay cầm lấy cây bút trong tay cô để hướng dẫn. Nhưng thay vì cầm phần thân bút, bàn tay to lớn của anh lại bao trùm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Miên. Cả hai cùng khựng lại.

Dưới ánh đèn bàn ấm áp, Lâm Miên ngẩng đầu lên. Ở cự ly gần đến mức có thể đếm được cả hàng lông mi, cô thấy ánh mắt Hạ Tuấn không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà sâu thẳm và dịu dàng như chứa đựng cả một dải ngân hà.

Anh không buông tay cô ra, trái lại, ngón tay anh khẽ siết nhẹ. "Lâm Miên, cậu có biết tại sao tớ lại kiên nhẫn với cậu như vậy không?"

Lâm Miên nín thở, giọng run run: "Vì... vì cậu không muốn bạn cùng bàn làm giảm điểm trung bình?"

Hạ Tuấn khẽ cười, một nụ cười vừa có chút bất lực, vừa tràn đầy sủng ái. Anh buông bút, xoay người đối diện với cô, đôi mắt khóa chặt lấy tâm trí cô:

"Điểm số quan trọng, nhưng người học cùng tớ quan trọng hơn. Sau này, dù là đại học hay xa hơn nữa, tớ cũng chỉ muốn làm 'gia sư độc quyền' cho một mình cậu thôi."

Tiếng mưa ngoài kia bỗng chốc như mờ nhạt đi. Trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người, lời tỏ tình ẩn ý ấy giống như một viên kẹo ngọt tan chảy vào lòng Lâm Miên. Cô không trả lời bằng lời nói, mà khẽ tựa đầu vào vai anh, mỉm cười hạnh phúc.

Đêm hôm đó, cơn mưa mùa hè ấy đã chứng kiến một bí mật nhỏ: Trong căn phòng mang hương vị bạc hà, có một chàng trai đang dịu dàng che chở cho ước mơ của một cô gái, và có một cô gái đã tìm thấy "bến đỗ" ngọt ngào nhất của đời mình.