MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.Chương 11: GIA SƯ ĐỘC QUYỀN CỦA LÂM MIÊN

Mùa Hè Năm Ấy Có Cậu Là Ngọt Nhất.

Chương 11: GIA SƯ ĐỘC QUYỀN CỦA LÂM MIÊN

793 từ · ~4 phút đọc

Kỳ thi giữa học kỳ 1 đang đến gần, và không khí trong lớp 11A1 căng như dây đàn. Trên bảng đen, số ngày đếm ngược được viết bằng phấn đỏ chót. Đối với Lâm Miên, những con số đó giống như những "quái vật" đang nhe nanh múa vuốt.

"Nghĩ gì mà thẩn thờ thế?" – Một giọng nói trầm thấp vang lên đỉnh đầu, kèm theo đó là một tập tài liệu được đóng tập chỉn chu đặt ngay trước mặt cô.

Lâm Miên giật mình, nhìn tập tài liệu rồi nhìn Hạ Tuấn. Trên bìa tập tài liệu có dòng chữ nắn nót: "Chuyên đề lấy gốc Toán cho người hay ngủ gật".

"Cậu tự soạn đấy à?" – Lâm Miên mở to mắt ngạc nhiên.

Hạ Tuấn thản nhiên ngồi xuống, lấy từ trong cặp ra một chiếc bút chì và một chiếc tẩy mới tinh, đặt lên bàn cô. "Tối qua tớ tổng hợp lại những lỗi sai cậu hay mắc phải. Từ hôm nay, lịch học phụ đạo sẽ tăng lên. Mỗi ngày thêm một tiếng sau giờ học chính."

"Hả? Thế thì tớ không kịp về xem phim hoạt hình rồi..." – Lâm Miên mếu máo.

Hạ Tuấn nhướng mày, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận (anh chỉ đeo khi làm toán khó) lấp lánh vẻ nghiêm khắc nhưng đầy dung túng: "Muốn đỗ đại học cùng trường với tớ, hay muốn ở nhà xem hoạt hình? Chọn đi."

Lâm Miên lập tức im bặt. Ba chữ "cùng trường với tớ" có sức nặng hơn bất kỳ bộ phim nào trên đời. Cô gật đầu cái rụp, bắt đầu nghiêm túc mở tập tài liệu ra.

Buổi học hôm đó diễn ra tại một góc quán cà phê sách quen thuộc. Hạ Tuấn hôm nay cực kỳ nghiêm túc. Anh không chỉ giảng bài mà còn theo dõi từng nét bút của cô. Mỗi khi Lâm Miên định "ăn bớt" bước giải hoặc vẽ bậy lên lề giấy, anh lại dùng đầu bút gõ nhẹ vào mu bàn tay cô.

"Tập trung vào. Bài này nếu không hạ được đường cao thì không bao giờ ra kết quả."

"Tớ biết rồi mà..." – Lâm Miên lầm bầm, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất ngọt ngào.

Có một lúc, khi Lâm Miên đang nhíu mày suy nghĩ một bài toán hình học hóc búa, cô cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu mình, xoa nhẹ.

"Đừng căng thẳng quá. Nhìn vào góc này xem, cậu thấy gì?"

Hạ Tuấn cúi xuống sát bên cạnh, một tay chống lên bàn, bao bọc lấy cô trong không gian nhỏ bé của anh. Khoảng cách gần đến mức Lâm Miên có thể nhìn thấy những sợi tóc tơ trước trán anh và ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh khiết quen thuộc.

"Thấy... thấy cậu." – Lâm Miên thốt lên một câu thật thà.

Hạ Tuấn khựng lại, ngòi bút chì hơi chệch đi một đường. Anh quay sang nhìn cô, bắt gặp ánh mắt trong veo đang phản chiếu hình ảnh của chính mình. Sự nghiêm khắc của "gia sư" bỗng chốc tan biến hoàn toàn.

Anh khẽ hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày: "Nhìn vào bài toán, không phải nhìn tớ. Tớ không giúp cậu ra đáp án được."

"Sao lại không? Có cậu ngồi cạnh, não tớ mới chịu hoạt động đấy." – Lâm Miên cười hì hì, vẻ mặt đầy đắc ý.

Hạ Tuấn bất lực thở dài, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên. Anh lấy trong túi ra một viên kẹo vị bạc hà, bóc vỏ rồi đưa đến tận môi cô.

"Phần thưởng vì đã giải đúng câu trước. Ăn đi rồi làm nốt bài cuối, tớ đưa về."

Lâm Miên há miệng ngậm lấy viên kẹo, đầu lưỡi vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay anh. Một cảm giác tê dại như điện giật chạy dọc sống lưng cả hai. Hạ Tuấn nhanh chóng thu tay về, ánh mắt nhìn đi chỗ khác, còn Lâm Miên thì cúi gầm mặt xuống vở, tim đập loạn xạ.

Viên kẹo bạc hà có chút cay nồng nhưng sau đó là vị ngọt lịm lan tỏa, giống hệt như cách Hạ Tuấn đối xử với cô vậy: lúc thì nghiêm khắc như một người thầy, lúc lại dịu dàng như một người tình thầm lặng.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê, hình bóng của hai người lồng vào nhau trên mặt đất. Mùa hè năm ấy, Lâm Miên cuối cùng cũng hiểu ra: Gia sư có thể có nhiều người, nhưng "Gia sư độc quyền" khiến trái tim cô rung động thì chỉ có thể là người con trai mang hương vị bạc hà này mà thôi.