Để xả stress sau chuỗi ngày ôn tập căng thẳng, trường tổ chức một buổi dã ngoại tại vùng ngoại ô cho khối 11. Lâm Miên hào hứng đến mức chuẩn bị đủ thứ, từ máy ảnh đến cuốn sổ phác họa. Trong khi đó, Hạ Tuấn vẫn duy trì phong thái "vô diện", anh chỉ mang theo một chiếc balo đơn giản và... một túi nhỏ đựng đầy kẹo ngậm vị bạc hà.
Buổi chiều, cả lớp tập trung chơi trò chơi vận động trên bãi cỏ lớn. Lâm Miên vì mải đuổi theo một chú bướm đẹp để chụp ảnh mà vô tình trượt chân bên triền dốc nhỏ.
"A!" – Tiếng kêu thất thanh của cô vang lên.
Chưa kịp để cơ thể tiếp đất, một lực kéo mạnh mẽ đã giữ chặt lấy eo cô. Hạ Tuấn không biết từ lúc nào đã đứng ngay phía sau, anh vòng tay ôm gọn Lâm Miên vào lòng, kéo cô lùi lại phía sau một cách vững chãi.
Theo đà quán tính, cả hai cùng ngã xuống thảm cỏ mềm mại. Lâm Miên nằm gọn trong vòng tay của Hạ Tuấn, đầu cô tựa sát vào lồng ngực anh. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường, tiếng nô đùa của bạn bè dường như bị đẩy ra xa tít tắp.
Lâm Miên cảm thấy mặt mình nóng bừng, tai cô áp sát vào lớp áo sơ mi mỏng manh của anh. Ở khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi nắng pha lẫn vị bạc hà quen thuộc, cô bỗng nghe thấy những tiếng "thình thịch, thình thịch" dồn dập và mạnh mẽ.
Nhịp tim của ai mà nhanh thế này? – Lâm Miên ngơ ngác nghĩ thầm.
"Cậu... cậu có sao không?" – Hạ Tuấn hỏi, giọng anh có chút khàn đặc, tay vẫn chưa buông eo cô ra.
Lâm Miên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Hạ Tuấn. Ở cự ly này, cô thấy rõ từng sợi lông mi dài và cả sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh ấy. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ "tảng băng" nữa, mà đỏ ửng lên một cách bất thường.
"Hạ Tuấn... tim cậu đập nhanh quá." – Lâm Miên thật thà thốt lên, tay cô vô thức đặt lên vị trí trái tim anh.
Hạ Tuấn khựng lại, anh vội vàng buông cô ra rồi ngồi bật dậy, quay mặt sang hướng khác để che giấu sự lúng túng tột độ. Anh lấy tay che miệng, khẽ hắng giọng:
"Do... do vừa chạy bộ xong thôi."
Lâm Miên cũng lồm cồm ngồi dậy, phủi bụi cỏ trên váy, gương mặt tràn đầy sự nghi ngờ: "Nhưng lúc nãy cậu chỉ đứng yên một chỗ xem tớ chụp ảnh mà?"
Hạ Tuấn im lặng một lúc lâu. Gió đồng nội thổi qua, làm tung bay mái tóc của cả hai. Anh cúi xuống, nhặt một nhành cỏ dại rồi xoay nhẹ trên ngón tay, giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian rộng lớn:
"Lâm Miên, có những thứ trên đời này không tuân theo bất kỳ định luật vật lý hay công thức toán học nào cả."
"Ví dụ như là...?" – Cô tò mò hỏi.
Hạ Tuấn quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện:
"Ví dụ như tần số nhịp tim của tớ khi ở gần cậu. Nó không nằm trong bất kỳ phương trình nào tớ từng giải qua."
Lâm Miên đứng hình. Câu nói này... chẳng khác nào một lời tự thú. Trái tim cô cũng bắt đầu phản chủ, đập loạn nhịp y hệt như những tiếng "thình thịch" mà cô nghe thấy lúc nãy.
"Tớ... tớ cũng vậy." – Cô lí nhí, cúi gầm mặt xuống đôi giày búp bê của mình. "Mỗi lần cậu giảng bài sát bên cạnh, hình như... tim tớ cũng bị lỗi nhịp."
Hạ Tuấn khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hơn cả ánh nắng chiều hoàng hôn đang dần buông xuống. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô:
"Đồ ngốc. Coi như hôm nay tớ dạy cậu thêm một kiến thức mới: Có những cảm xúc, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, không thể tính toán bằng bộ não."
Chiều hôm đó, trên chuyến xe buýt trở về trường, Lâm Miên ngủ thiếp đi vì mệt. Đầu cô dần dần dựa vào vai Hạ Tuấn. Lần này, anh không hề đẩy cô ra, mà lẳng lặng điều chỉnh tư thế ngồi để cô dựa thoải mái hơn.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Hạ Tuấn khẽ lấy điện thoại ra, lưu lại một dòng ghi chú vào mục "Bí mật": Ngày dã ngoại, công thức nhịp tim bị phá vỡ. Thủ phạm: Lâm Miên.
Phần 1 của mùa hè khép lại với một "bí mật công khai", mở ra một giai đoạn mới ngọt ngào và gắn kết hơn của cặp đôi "Học thần" và "Nàng thơ".