Dạo gần đây, câu lạc bộ Mỹ thuật của trường tổ chức một cuộc thi vẽ tranh cổ động. Lâm Miên vốn dĩ rất hào hứng với đam mê này, nên cô đã nhận lời giúp cậu bạn lớp trưởng lớp 11A2 vẽ một bức tranh lớn. Cậu bạn kia cũng là người rất cởi mở, thường xuyên sang lớp 11A1 tìm Lâm Miên để thảo luận về bố cục và màu sắc.
Chiều thứ Sáu, theo lịch hẹn, Hạ Tuấn đã ngồi sẵn ở thư viện với hai bộ đề thi thử đại học môn Toán. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Mười phút trôi qua... Hai mươi phút trôi qua...
Lâm Miên vẫn chưa xuất hiện. Đây là lần đầu tiên cô đến muộn mà không nhắn tin trước.
Hạ Tuấn bắt đầu cảm thấy không yên. Anh thu dọn sách vở, đi về phía phòng triển lãm của trường. Từ xa, anh đã thấy bóng dáng nhỏ bé của Lâm Miên đang đứng cạnh cậu bạn lớp trưởng lớp A2 kia. Hai người đang cùng cầm chung một bảng màu, cười nói rất vui vẻ. Lâm Miên thậm chí còn vô tư lấy tay quệt một chút màu vẽ lên mũi cậu bạn kia vì một câu đùa nào đó.
Hạ Tuấn đứng khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm xuống, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Một cảm giác khó chịu chưa từng có trào dâng trong lòng anh, giống như một bài toán hóc búa mà anh mãi không tìm ra lời giải.
Không nói một lời, Hạ Tuấn quay lưng bỏ đi thẳng.
Sáng hôm sau, Lâm Miên vừa bước vào lớp đã thấy không khí có gì đó "lạnh lẽo" bất thường. Hạ Tuấn vẫn ngồi đó, vẫn sạch sẽ và chỉn chu, nhưng anh không còn chủ động nhích người nhường lối cho cô như mọi khi.
"Hạ Tuấn, sáng nay cậu ăn gì chưa?" – Lâm Miên tươi cười hỏi, tay đưa ra một hộp sữa dâu như thường lệ.
Hạ Tuấn không ngẩng đầu, tay vẫn lật trang sách khô khan: "Cảm ơn, tớ không đói."
Lâm Miên ngớ người. Bình thường dù không đói anh vẫn sẽ nhận lấy và đặt vào hộc bàn cho cô. Cô đặt hộp sữa xuống bàn anh, nhưng anh lại đẩy nhẹ nó sang phần bàn của cô.
"Để chỗ khác đi, vướng tớ làm bài."
Giọng nói lạnh nhạt đến mức khiến Lâm Miên cảm thấy sống lưng hơi frông. Cả buổi sáng hôm đó, Hạ Tuấn không hề nói với cô một câu nào. Ngay cả khi cô cố tình làm sai một công thức cơ bản để nhờ anh chỉ bảo, anh cũng chỉ lạnh lùng gạch một đường đỏ vào vở cô rồi ghi ngắn gọn: "Xem lại SGK trang 45."
Lâm Miên cảm thấy vừa tủi thân vừa khó hiểu. Đến giờ ra chơi, cô không chịu nổi nữa, liền kéo lấy tay áo sơ mi của anh:
"Hạ Tuấn, cậu sao thế? Tớ làm gì sai à? Nếu là chuyện chiều qua tớ quên buổi học... tớ xin lỗi mà. Tại tớ mải vẽ quá nên..."
Hạ Tuấn lúc này mới buông bút, anh quay sang nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một sự giận dỗi mà chính anh cũng đang cố kìm nén:
"Vẽ cho cậu ta vui đến thế sao?"
"Hả? Cậu ta nào?" – Lâm Miên ngơ ngác.
"Lớp trưởng lớp A2." – Anh nói ra cái tên ấy với giọng điệu đầy "giấm chua" – "Cậu mải vẽ tranh, mải cười đùa với người khác, còn tớ thì ngồi ở thư viện giống như một thằng ngốc vậy."
Lâm Miên đứng hình mất vài giây, rồi cô chợt nhận ra điều gì đó. Cô nhìn vào đôi mắt đang cố tránh né của "tảng băng" Hạ Tuấn, rồi nhìn xuống vành tai đang đỏ bừng lên của anh. Cô bỗng bật cười thành tiếng.
"Cậu... cậu ghen đấy à?"
"Không có." – Hạ Tuấn lập tức phủ nhận, mặt lạnh tanh nhưng vành tai lại càng đỏ hơn.
"Rõ ràng là có!" – Lâm Miên ghé sát lại, đôi mắt cong cong đầy tinh nghịch – "Tớ vẽ tranh là để giúp câu lạc bộ thôi mà. Với lại, bức tranh đó vẽ... vẽ về một người đặc biệt, tớ muốn luyện tập trước khi vẽ tặng người đó thật sự."
Hạ Tuấn khựng lại, giọng anh bớt đi phần lạnh lùng: "Người đặc biệt?"
Lâm Miên lấy trong cặp ra một mẩu giấy nhỏ, chính là mẩu giấy mà hôm trước cô vẽ hình người ôm hộp sữa dâu. Cô lật mặt sau, ở đó có một bức phác họa bằng chì rất tỉ mỉ: Một chàng trai đang ngồi dưới ánh nắng thư viện, trên vai khoác chiếc áo sơ mi trắng, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía người đối diện.
"Tớ muốn vẽ tặng cậu vào ngày bế giảng. Nhưng vì sợ vẽ không đẹp nên mới nhờ cậu bạn kia chỉ thêm một chút về cách pha màu bạc hà..."
Hạ Tuấn nhìn bức tranh, rồi lại nhìn cô gái đang đỏ mặt trước mắt mình. Cơn giận trong lòng anh tan biến nhanh như bọt xà phòng. Anh cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi lại đi ghen với một bảng màu.
Anh khẽ hắng giọng, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng tay lại với lấy hộp sữa dâu trên bàn mà lúc nãy anh vừa từ chối:
"Lần sau... nếu muốn học pha màu, cứ hỏi tớ. Tớ sẽ tìm tài liệu cho cậu."
Lâm Miên cười híp mắt: "Thế cậu hết giận rồi nhé?"
Hạ Tuấn không trả lời, anh cắm ống hút vào hộp sữa dâu, hút một hơi thật dài rồi mới lí nhí nói một câu mà chỉ có hai người nghe thấy:
"Sữa hôm nay... hơi ngọt quá."
Lâm Miên biết, cái "ngọt" ấy không phải từ sữa, mà là từ trong lòng của chàng trai vốn dĩ là một "tảng băng" nhưng lại sẵn sàng tan chảy vì cô.