Lâm Miên không chỉ "yếu" môn Toán, cô còn có một thói quen khiến các giáo viên bộ môn đau đầu: vẽ bậy vào sách giáo khoa. Giữa những dòng chữ in khô khan về lịch sử hay địa lý, luôn thấp thoáng những hình vẽ chibi nhỏ xinh, lúc thì là một chú mèo lười, lúc lại là bóng lưng của một chàng trai mặc áo sơ mi trắng.
Tiết Văn chiều thứ Năm, thầy giáo đang say sưa giảng về một tác phẩm thơ cổ. Lâm Miên nghe đến đoạn cao trào, cảm hứng dâng trào, liền lén lấy bút chì phác họa cảnh một đôi tình nhân chia tay dưới gốc liễu ngay bên lề trang sách.
Bất thình lình, tiếng thước gỗ gõ lên bàn vang lên chát chúa: "Lâm Miên! Em đang làm gì đó? Đứng lên cho tôi!"
Lâm Miên giật thót mình, vội vàng lấy tay che trang sách lại nhưng đã muộn. Thầy giáo đã đứng ngay cạnh bàn cô, gương mặt nghiêm nghị: "Em lại vẽ bậy trong giờ học đúng không? Đưa cuốn sách đây cho tôi!"
Cả lớp nín thở. Ai cũng biết thầy Văn là người cực kỳ khắt khe với việc giữ gìn sách vở. Lâm Miên mặt cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy không dám buông ra. Nếu cuốn sách bị thu, chắc chắn cô sẽ phải mời phụ huynh.
Đúng lúc đó, một bàn tay thon dài, vững chãi từ bên cạnh đưa tới, lẳng lặng đẩy cuốn sách giáo khoa của mình sang phía Lâm Miên và thu cuốn sách "đầy hình vẽ" của cô về phía mình. Tất cả diễn ra chỉ trong chưa đầy hai giây dưới gầm bàn.
Hạ Tuấn thản nhiên đứng dậy, giọng nói không chút gợn sóng: "Thưa thầy, là em đang xem sách của bạn Lâm Miên. Cuốn sách em đang cầm đây mới là của em."
Thầy giáo nhướng mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ. Thầy cầm cuốn sách trên bàn Hạ Tuấn lên (thực chất là sách của Lâm Miên) và mở ra. Nhưng thay vì những hình vẽ dang dở, thầy chỉ thấy một trang giấy sạch sẽ với những dòng ghi chú nắn nót, khoa học.
Thì ra, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Hạ Tuấn đã kịp dùng tờ giấy ghi chú khổ lớn của mình đè lên toàn bộ phần hình vẽ của Lâm Miên, biến nó thành một trang tóm tắt bài học cực kỳ chuyên nghiệp.
"Hạ Tuấn? Em xem sách của bạn làm gì?" – Thầy giáo ngạc nhiên.
"Dạ, bạn ấy ghi chú có một số ý tưởng rất hay về cấu trúc bài thơ, em muốn tham khảo thêm." – Hạ Tuấn nói dối mà mặt không đổi sắc, thậm chí còn đưa tay chỉ vào dòng chữ mình vừa viết vội.
Thầy giáo nhìn Hạ Tuấn – học sinh ưu tú nhất khối, rồi nhìn Lâm Miên đang cúi gầm mặt. Thầy hắng giọng, trả lại cuốn sách: "Được rồi, ngồi xuống đi. Lâm Miên, em nên học tập sự nghiêm túc của bạn cùng bàn."
Sau khi thầy giáo đi khuất, Lâm Miên mới dám thở phào nhẹ nhõm. Tim cô vẫn còn đập loạn xạ. Cô lén nhìn sang Hạ Tuấn, thấy anh đang lẳng lặng gỡ tờ giấy ghi chú ra, trả lại cuốn sách "đầy họa phẩm" cho cô.
"Cảm ơn cậu... suýt chút nữa là tớ tiêu đời rồi." – Cô thì thầm, giọng vẫn còn run.
Hạ Tuấn không trả lời ngay. Anh lấy trong cặp ra một chiếc kẹp giấy màu bạc, kẹp vào trang sách cô vừa vẽ rồi đẩy lại. "Vẽ đẹp, nhưng lần sau đừng để bị bắt."
Lâm Miên ngẩn người: "Cậu thấy tớ vẽ đẹp sao?"
Hạ Tuấn hơi khựng lại, ánh mắt anh nhìn vào bức hình đôi tình nhân dưới gốc liễu, rồi lại nhìn vào cô gái nhỏ bên cạnh. "Ừm. Đừng để thầy cô bắt gặp, họ sẽ không hiểu được giá trị của nó đâu. Nếu muốn vẽ, cứ vẽ vào vở nháp của tớ, tớ sẽ giữ giúp cậu."
Câu nói "tớ sẽ giữ giúp cậu" khiến lòng Lâm Miên rung động mãnh liệt. Hóa ra, sự quan tâm của anh không chỉ là ép cô học, mà còn là bảo vệ cả những niềm vui nhỏ bé, vụn vặt nhất của cô khỏi những định kiến khắt khe.
Chiều hôm đó, khi tan học, Hạ Tuấn lén bỏ vào cặp của Lâm Miên một bộ bút chì chuyên dụng loại tốt nhất mà anh đã nhờ người mua từ tối hôm qua. Trên hộp bút có dán một mẩu giấy nhỏ:
“Học Toán xong thì mới được vẽ. Thưởng cho sự tiến bộ của cậu.”
Lâm Miên ôm hộp bút vào lòng, mỉm cười rạng rỡ giữa sân trường đầy nắng. Sự quan tâm của Hạ Tuấn giống như dòng suối ngầm, lặng lẽ chảy trôi nhưng lại tưới mát cả tâm hồn cô. Mùa hè năm ấy, có một chàng trai luôn đứng sau lưng, âm thầm làm "lá chắn" cho mọi khờ dại của cô.