Hậu quả của buổi trú mưa chiều thứ Bảy đã đến sớm hơn dự tính. Sáng thứ Hai, Lâm Miên bước vào lớp với chiếc mũi đỏ ửng và đôi mắt hơi lờ đờ. Cơn cảm lạnh dù không nặng nhưng cũng đủ khiến cô nàng vốn dĩ tràn đầy năng lượng nay lại như một nhành hoa héo rũ.
Hạ Tuấn vừa bước vào chỗ ngồi, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra điều bất thường. Anh không nói gì, đặt cặp sách xuống rồi áp mu bàn tay lên trán cô.
"Sốt rồi." – Giọng anh trầm xuống, có chút không vui.
Lâm Miên giật mình, theo phản xạ định lùi lại nhưng đã bị anh giữ vai lại. "Chỉ... chỉ là hắt hơi một chút thôi, tớ uống nước ấm là khỏi ngay mà."
"Ngồi yên đó." – Hạ Tuấn ra lệnh, giọng nói mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.
Anh mở cặp, lấy ra một chiếc áo khoác đồng phục cỡ lớn, phẳng phiu và thoang thoảng mùi xà phòng bạc hà cực kỳ dễ chịu. Trước sự ngỡ ngàng của Lâm Miên và ánh mắt tò mò của cả lớp, Hạ Tuấn đứng dậy, vòng chiếc áo ra phía sau rồi khoác lên vai cô, kéo hai vạt áo lại thật kín.
"Mặc vào. Điều hòa trong lớp rất lạnh."
"Nhưng... đây là áo của cậu mà, cậu mặc gì?" – Lâm Miên bối rối, chiếc áo của Hạ Tuấn quá rộng so với cô, khiến cô trông như lọt thỏm trong sự ấm áp của anh.
"Tớ không sao." – Anh ngắn gọn đáp, rồi lẳng lặng đặt một bình giữ nhiệt lên bàn cô. "Nước gừng mật ong, mẹ tớ pha... à không, tớ tự pha đấy. Uống đi."
Lâm Miên ôm bình nước ấm trong tay, cảm nhận hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô nhìn sang Hạ Tuấn, anh đã quay lại với chồng bài tập, nhưng thỉnh thoảng lại đưa tay chỉnh lại cổ áo khoác cho cô vì sợ cô bị hở lạnh.
Cả lớp 11A1 bắt đầu xì xào. Cô bạn lớp trưởng ngồi bàn trên quay xuống, trêu chọc: "Này Hạ Tuấn, tớ cũng hơi nhức đầu, cậu có áo khoác nào dư nữa không?"
Hạ Tuấn thậm chí không thèm ngẩng đầu, tay vẫn viết loạch xoạch trên giấy: "Hết rồi. Chỉ có một cái duy nhất."
Câu trả lời "chỉ có một cái duy nhất" khiến mặt Lâm Miên nóng bừng lên. Cô vùi mặt vào cổ áo khoác, hít hà mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc. Hương vị ấy dường như còn có tác dụng hơn cả thuốc cảm, khiến cơn đau đầu của cô dịu hẳn đi.
Đến tiết Thể dục buổi chiều, thầy giáo cho phép những bạn sức khỏe không tốt được ngồi lại trong lớp. Hạ Tuấn cũng xin nghỉ với lý do "cần hoàn thành bài tập nghiên cứu", nhưng ai cũng hiểu anh ở lại là vì ai.
Trong lớp học vắng lặng chỉ có hai người, tiếng quạt trần quay đều đều. Lâm Miên vì tác dụng của thuốc nên bắt đầu lim dim ngủ. Cô gục đầu xuống bàn, mái tóc dài xõa ra che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn.
Hạ Tuấn dừng bút, anh ngồi yên lặng ngắm nhìn cô gái đang ngủ say bên cạnh. Ánh nắng chiều len lỏi qua khe cửa sổ, đậu lên những sợi tóc tơ của cô. Anh vươn tay, định vuốt nhẹ mái tóc cô nhưng rồi lại rụt lại vì sợ cô thức giấc.
Đột nhiên, Lâm Miên khẽ cựa mình, chiếc áo khoác trên vai hơi tuột xuống. Hạ Tuấn liền đứng dậy, cẩn thận kéo áo lên tận cổ cho cô, rồi tiện tay lấy chiếc bút bi của mình, nhẹ nhàng viết lên một góc nhỏ ở tay áo khoác – nơi mà chỉ có cô mới thấy được:
“Mau khỏe nhé, đồ ngốc của tớ.”
Lúc Lâm Miên tỉnh dậy vào cuối buổi chiều, Hạ Tuấn đã đi nộp bài cho thầy. Cô vươn vai, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Vô tình, ánh mắt cô chạm vào dòng chữ nhỏ trên tay áo.
Trái tim Lâm Miên như nổ tung. Cô áp mặt vào dòng chữ ấy, cảm thấy mùa hè này không chỉ có vị ngọt của sữa dâu, vị thanh của bạc hà, mà còn có cả vị ấm áp của một sự quan tâm dịu dàng nhất thế gian.
Cô thầm nghĩ: Hạ Tuấn ơi Hạ Tuấn, cậu cứ thế này thì làm sao tớ "giải" được bài toán tình yêu này đây?